Editor: Junne. Nhân vật: Hứa Thảo & Dương Phú Quý + một đám phối hợp diễn. Nàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh bao. Cùng dõi theo quá trình làm giàu, kiếm tiền nuôi dưỡng bánh bao bằng tri thức hiện đại của nàng. ***.
Converter: nothing_nhh (Tàng Thư Viện) Editor: Junne. Nhân vật: Hứa Thảo & Dương Phú Quý + một đám phối hợp diễn. Nàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh bao. Cùng dõi theo quá trình làm
Bánh bao nhỏ chớp chớp mắt nhìn, quay đầu ra cửa. Tiểu bánh bao tuy còn nhỏ, nhưng vất vả nhớ kỹ dạy dỗ của phụ thân, không thể quá bám mẫu thân. "Sở Sở, không ai bồi nương, rất đáng thương a! Bảo bối ngoan lưu lại bồi mẫu thân đi ~~"
Nhượng chưa bao giờ đến xuyên qua tới Hoa Phẩm Tố, căn bản là làm không thành, bởi vì hắn một không có tiêu hàng con đường, nhị không quen con cua tốt xấu, một cái quản lý không đương, thu tới con cua tử rụng mấy ngàn cân đều có, Hoa gia đối thủ cạnh tranh, chính là
"Tiểu bánh bao" nhà Đông Nhi để tóc 2 sừng nhìn y chang chú dế mèn phiên bản "cute", bảo sao bố mẹ mê làm dáng cho con suốt Đôla đủ biết anh cưng con đến mức nào. Dù con còn nhỏ, anh không ngại chi số tiền lớn mua phụ kiện, quần áo, thậm chí là cả xe sang cho ái
GonGj. Thể loại xuyên qua, điền văn, sủngConverter nothing_nhh Tàng Thư ViệnEditor JunneNhân vật Hứa Thảo & Dương Phú Quý + một đám phối hợp diễnNàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh dõi theo quá trình làm giàu, kiếm tiền nuôi dưỡng bánh bao bằng tri thức hiện đại của Phụ Thể loại xuyên qua, điền văn, sủngConverter nothing_nhh Tàng Thư ViệnEditor JunneNhân vật Hứa Thảo & Dương Phú Quý + một đám phối hợp diễnNàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh... dõi theo quá trình làm giàu, kiếm tiền nuôi dưỡng bánh bao bằng tri thức hiện đại của nàng. Danh sách chươngChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32 12 12 Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyệnBÌNH LUẬN TRUYỆN
Hôm đó, trời còn chưa sáng, Tằng Tử Phu đã bị Tằng Vương thị lôi từ trong chăn ra. Rửa mặt tắm rửa lăn qua lăn lại đến trưa. Tằng Tử Phu nhìn xuyên thấu qua gương đồng xem gò má càng bôi càng như mông con khỉ, khuyên can mãi còn lấy ra hai văn tiền, cuối cùng mới làm cho hỉ nương đáp ứng để cho nàng tự trang điểm cho Tử Phu đầu quăng khăn mặt, xoa xoa mặt...... trong lòng suy nghĩ, nếu thật để cho hỉ nương hóa thành mông con khỉ’ thì động phòng liền bỏ đi! Vì sao? Chú rể trực tiếp bị dọa đến bất lực’ rồi! Đương nhiên, lời này Tằng Tử Phu chỉ dám nói trong lòng mình, nếu nói ra không chừng sẽ chịu tội. Thời đại này yêu cầu tam tòng tứ đức đối cô gái rất nghiêm việc trang điểm, Tằng Tử Phu thật sự rất tâm đắc, dù sao lúc trước cô là một người tự kỷ cuồng’, vì để chuẩn bị tốt cho bản thân, đặc biệt học qua lớp dạy trang điểm. Chỉ là giờ đây không có công cụ hoá trang, cũng là rất đau đầu. Tằng Tử Phu cầm một khối bố nhỏ bao bọc than củi, mài trên mặt đất thành ngòi bút, vẽ viền mắt, chải lông mi......Nhìn một hộp nhỏ son môi màu hồng nhạt, lấy tay ấn lên mí mắt...... Ngược lại vẽ ra một đôi mắt hoa đào, nhìn rất là mị người. Nếu có mascara thì tốt rồi, Tằng Tử Phu nghĩ...... Cân nhắc một hồi, đập bể một ít than hòa với nước thành sền sệt, dùng một đầu nhỏ than củi từng chút một dính vào rồi cẩn thận quét lông mà cuối cùng hiệu quả cũng tạm được, bất quá nhìn vẫn rất tốt. Tằng Tử Phu ghét bỏ nhìn bột phấn màu đỏ chót...... tìm một tờ giấy bản, vẩy ra một ít son màu đỏ chót và son hồng nhạt hỗn hợp lại với nhau, đính trên ngón tay vỗ nhẹ lên trên mặt...... lại lấy ít nước pha thành màu son bôi lên gương đồng, nhìn kỹ một chút, rất là thoả mãn. Thu thập xong liền gọi hỉ nương vào, hỉ nương vừa vào cửa nhìn gương mặt Tằng Tử Phu trang điểm hoa đào, ra sức khen ngợi, làm cho gò má Tằng Tử Phu càng thêm hồng nộn Vương thị nhìn khuê nữ của mình, đối với kỹ xảo trang điểm của hỉ nương rất là thoả mãn, hỉ nương cũng không từ chối, cười tủm tỉm nhận lấy tiền mừng, trong lòng Tằng Tử Phu không khỏi trừng lát sau, ngoài cửa truyền đến tiếng pháo nổ...... bên ngoài cũng càng ngày càng ồn ào. Chú rể Thạch Lai Phúc tới đón người! Vài tiểu bối thân thích ở trong phòng che miệng cười Tằng Tử Phu. Tằng Vương thị lau nước mắt tiễn Tằng Tử Phu đi ra ngoài. Bởi vì đội khăn voan...... hoàn cảnh lại rất hỗn loạn, Tằng Tử Phu cũng không biết lúc nào thì bị người ta nâng lên con lừa lông ngắn......Sau khi bình tĩnh lại, cũng đã bái thiên địa xong rồi, bị người đưa vào động phòng! Ọt ọt...... Tằng Tử Phu ôm bụng, từ buổi sáng đến bây giờ cũng không có ăn một miếng nào, thật đúng là chịu tội! Sau đó, Tằng Tử Phu cảm thấy có người đi tới, thanh âm rất có từ tính nói "Lăn qua lăn lại cả ngày, còn không có ăn cái gì, ngươi ăn chút điểm tâm lót bụng đi." Nói xong đút khối bánh táo ngọt cho Tằng Tử Tử Phu tiếp nhận bánh táo, nhỏ giọng nói câu "Cám ơn", người tới nói câu "Không cần cám ơn" rồi đi ra ngoài. Tằng Tử Phu miệng nhỏ ăn bánh táo, rất hiếu kỳ vừa rồi là biết qua bao lâu, Tằng Tử Phu tựa ở bên giường đã muốn ngủ gật, chợt nghe đến tiếng mở cửa, lập tức ngồi thẳng dậy...... Cảm giác có nhiều người đi đến, đột nhiên cảm thấy trước mắt sáng ngời, Tằng Tử Phu hé mắt...... Chờ thời điểm nhìn thấy được rõ ràng, thấy trước mặt là một nam nhân đứng sững sờ! Trong tay còn cầm cán cân đòn......cân đòn dùng để lấy khăn trùm đầu cô dâuTằng Tử Phu cao thấp đánh giá, cao chừng làn da ngăm đen, trên mặt góc cạnh rõ ràng. Rất là dương cương, đây là nam nhân sau này mình phải dựa khi thành thân Thạch Lai Phúc có nghe nói tứ nha đầu Tăng gia lớn lên rất xinh đẹp, cũng không có để vào trong lòng, dù sao người làm mai đều nói phóng đại. Dù sao chỉ cần có thể cùng nhau sống qua ngày là tốt rồi. Về nhà có thể có cơm nóng ăn, quần áo hỏng rồi có người sửa. Thật sự không nghĩ tới sau khi vén khăn voan, nhìn đến mặt hoa đào của Tằng Tử Phu, trong nội tâm run lên......Cuối cùng cảm thấy mai bà mối cũng nói không rõ ràng, chỗ nào là bộ dáng xinh đẹp chứ, rõ ràng chính là tiên nữ! Kỳ thật Tằng Tử Phu lớn lên không như tiên nữ, chỉ có thể nói tướng mạo trung đẳng, quý nhất là trắng nõn, nói cho cùng, một trắng che ba xấu, huống chi Tằng Tử Phu không xấu! Hơn nữa Tằng Tử Phu hiểu được kỹ xảo trang điểm hiện đại, biết rõ cách làm nổi bậc ưu điểm che đi khuyết giống hỉ nương cổ đại trang điểm cho tân nương tử một tầng phấn dày đặc, trên gương mặt đánh lên má hồng hồng hồng như mông khỉ. Cách ăn mặc và bộ dạng không khác gì cương thi. Hơn nữa, dưới ánh nến chiếu rọi, có vẻ Tằng Tử Phu có chút kiều mỵ. Mắt to ngập nước, còn có lông mi được tô qua nhìn thật dài, run rẩy như cánh quạt. Quả thật có chút câu nhân. câu nhân hấp dẫn người khácNgay tại lúc hai người nhìn nhau, "Ôi, đại tẩu lớn lên thật đúng là xinh đẹp, nhìn một cái con mắt đại ca liền sáng lên rồi" lời này vừa nói xong, người trong phòng cười lên ha hả, Tằng Tử Phu mặt đỏ cúi đầu. Thạch Lai Phúc nắm chặt cán cân đòn cũng không biết phải nói gì. Nhờ hỉ nương giải vây, bưng hai ly rượu tới "Chú rể tân nương uống rượu hợp cẩn!"Tằng Tử Phu uống một hớp, xém chút nữa bị sặc! Rượu này thật là cay, Thạch Lai Phúc thấy vậy bèn rót ly trà cho Tằng Tử Phu, Tằng Tử Phu cười cười với Thạch Lai Phúc tiếp nhận chén nước trà uống từng chút một. Đúng lúc này, lời nói sát phong cảnh lại tới nữa "Ơ, đại ca đối với đại tẩu thật là săn sóc!"Tằng Tử Phu nhìn phụ nhân vừa nói chuyện, cách ăn mặc trên người cùng với ba tỷ tỷ nhà mình không khác nhau, nghi hoặc nhìn Thạch Lai Phúc. Thạch Lai Phúc nhỏ giọng nói "Đó là Nhị đệ muội." Tằng Tử Phu gật gật đầu cũng không có nói gì, phụ nhân kia thấy vậy vừa định nói thêm gì đó. Bên cạnh có nam tử lớn lên có phần giống với Thạch Lai Phúc hung ác trừng mắt liếc nàng. Quay đầu cười hề hề với Từng Tử Phu nói "Đại ca, chúc mừng chúc mừng!" Tằng Tử Phu biết rõ đây cũng là đệ đệ Thạch Lai Phúc Thạch Lai Qúy, liền cười cười với thanh niên bu lại, hâm mộ nhìn Thạch Lai Phúc nói "Đại Phúc ca, bọn đệ chính là đến náo động phòng đến đây. Có phải không hả?" Người phía sau cũng đi theo ồn ào. Thạch Lai Phúc thấy vậy ngốc nghếch gãi gãi đầu. Tằng Tử Phu thấy vậy che miệng cười cười, Thạch Lai Phúc cũng xấu hổ cười cười."Đại Phúc ca, hôm nay nếu các huynh đệ không hài lòng, cũng đừng nghĩ động phòng, mọi người có chịu không hả?" Một người nhỏ gầy nói ra, đằng sau tự nhiên tiếng ồn ào tán thành...... Một người tên là Cẩu Đản là một tiểu tử choai choai là hăng hái nhất, bị Thạch Lai Qúy kéo ra ngoài "Hôm nay là việc vui của đại ca ta, tiểu tử ngươi xem náo nhiệt gì, lông còn chưa có mọc dài đâu!" Lại một trận cười vang......"Đại tẩu, Đại Phúc ca bình thường thành thật, bọn ta cũng chưa từng thấy qua hắn xấu mặt vậy, bọn ta xin lỗi. Mong tẩu tử tha thứ nhiều hơn." Tằng Tử Phu có thể nói cái gì, chỉ là cúi không biết ai ra chủ ý, lấy ra trứng gà cho Tằng Tử Phu lăn theo đũng quần Thạch Lai Phúc...... Lúc này Tằng Tử Phu há hốc mồm, đây cũng không phải quá hiện đại rồi!Đương nhiên, kết quả cuối cùng trứng gà còn không có lăn đũng quần liền nát! Cả đám cười vang "Trứng phá vỡ hoa, liền sinh tiểu tử!"Thật vất vả đem người náo động phòng tiễn đi ra ngoài, Thạch Lai Phúc khóa cửa, Tằng Tử Phu cũng biết kế tiếp phải làm gì, nói không khẩn trương đó là không có khả năng. Ngẩng đầu mắt liếc đũng quần Thạch Lai Phúc, trứng gà ở bên trong, chắc là rất khó chịu!Liền đứng dậy bưng tới một chậu nước, Thạch Lai Phúc thấy vậy vội vàng nhận lấy nói "Ngươi ở đây ăn một chút gì đi, ta tự mình làm là được rồi." Hiện tại an tĩnh, nghe xong thanh âm Thạch Lai Phúc, Tằng Tử Phu biết rõ người vừa rồi cho bánh táo là Thạch Lai Phúc, trong nội tâm ấm áp. Gật gật đầu, bưng một chậu nước khác rửa mặt, thay bộ đồ đầu, nhìn đến cánh tay để trần trên giường, ánh mắt Thạch Lai Phúc sáng lấp lánh...... Tằng Tử phu mấp máy miệng. Thạch Lai Phúc từ từ đi tới, đứng lên khom người ôm lấy Tằng Tử Phu. Tằng Tử Phu có chút khẩn trương ôm cổ Thạch Lai Phúc...... Thạch Lai Phúc cười cười khờ khờ! Ôm Tằng Tử Phu ngã xuống giường......Chỉ chốc lát liền cởi hết quần áo Tằng Tử Phu...... hai tay Tằng Tử Phu chống đỡ lồng ngực Thạch Lai Phúc, thực cứng rắn! Đây là cảm thụ đầu tiên của Tằng Tử Phu, Thạch Lai Phúc thở hổn hển thở cúi đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn của Tằng Tử Phu nói "Thế này, càng đẹp mắt! Vợ, nàng thật là đẹp!" Tằng Tử Phu thấy Thạch Lai Phúc như vậy, kẽo kẹt kẽo kẹt nở nụ cười...... Chỉ chốc lát tiếng cười kia đã bị Thạch Lai Phúc nuốt vào trong bụng.
Nàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh bao. Cùng dõi theo quá trình làm giàu, kiếm tiền nuôi dưỡng bánh bao bằng tri thức hiện đại của nàng. *** Truyện về cô nàng xuyên không Hứa Thảo, sống 13 năm ở cổ đại nhưng cứ có ý định hiện đại nào nói ra là bị mẫu thân đánh cho bầm dập. Nàng chịu đựng đến khi được gả cho Phú Quý, anh nông phu chân chất, hơi khờ, đã thế lại còn đã từng có thê tử và có bánh bao đi kèm. Cũng nhờ phu quân khờ mà nàng mới có cơ hội thay đổi vận mệnh số mạng của cả nàng, cả phu gia và cả chính thân gia của mình. *** NÔNG PHỤ Kim Sai Thập Nhị Hứa Thảo cầm một cây trúc thật dài, mắt mở to, ngửa đầu nhìn cây táo thật cao, chọc chọc một trái táo căng mọng nằm xen kẽ trong tán lá. Trái táo còn hơi nhỏ, nhắm chừng phải gần hai tháng nữa mới có thể chín. Nghĩ đến chỉ vài tuần nữa là có thể ăn một trái táo chín mọng, thơm ngon là Hứa Thảo bỗng thấy ứa nước miếng, cố gắng nhịn xuống, nhất định phải nhịn xuống, hiện tại trái táo còn quá nhỏ lại chát, hái xuống cũng ăn không ngon. Khẽ xoa xoa gáy hơi mỏi vì ngửa đầu lâu, Hứa Thảo liền nghe thấy một tiếng khóc oa oa lớn truyền đến từ căn nhà cỏ tranh nằm kế bên cạnh. Nàng hốt hoảng, vứt bỏ cây trúc dài trong tay, quay sang con chó nhỏ đang quẩn quanh bên chân nói “Tiểu Bạch, mày ở đây canh đừng để người ta hái trộm táo nghe không?” Con chó nhỏ không lớn, chiều cao chỉ đến đầu gối tiểu cô nương, gầy chỉ còn da bọc xương, nghe thấy giọng nói của tiểu cô nương, rất hưng phấn, dùng sức lắc lắc cái đuôi, hướng về phía tiểu cô nương kêu lên hai tiếng như ngầm đồng ý. Tiểu cô nương tên Hứa Thảo lúc này mới cuống quýt chạy nhanh vào nhà cỏ tranh, Tiểu Bạch đứng ở tại chỗ nhìn chằm chằm bóng dáng Hứa Thảo, thẳng đến khi nàng vào nhà cỏ tranh, nó mới lười biếng nằm tựa vào gốc cây. Hứa Thảo đi vào nhà cỏ tranh, bên trong đứng hai đứa trẻ chừng tám tuổi, nhìn thấy Hứa Thảo, hai đứa bé kêu lên “Đại tỷ, quả táo kia có thể ăn không? Chúng ta rất đói, tứ đệ cũng đói.” Trên kháng một tiểu nam hài hai ba tuổi đang ngồi khóc oa oa, vừa nhìn thấy Hứa Thảo, nó dùng tay lau nước mắt, cố gắng nín khóc, thút thít nói “Đại tỷ, Tiểu Sơn đói bụng.” Mới hai ba tuổi nên tiểu nam hài nói chuyện còn không rõ ràng lắm, một bên lau nước mắt, một bên đáng thương nhìn Hứa Thảo. Hứa Thảo nhìn đệ đệ, muội muội trước mặt nghĩ nghĩ, sau đó đi đến cầm lưới đánh cá bên cạnh, hướng hai muội muội nói “Ta đi bờ sông bắt cá, nhìn xem có thể hay không bắt được, các ngươi hai cái ở nhà trông Tiểu Sơn.” Hai đứa trẻ nghe vậy liền gật gật đầu. Bây giờ mới tháng Tám, đúng lúc là thời điểm rất nóng, trên đỉnh đầu mặt trời chói chang như muốn nướng chín tất cả mọi thứ, mà lúc này lại đúng là buổi trưa, bên ngoài một bóng người cũng không có, chỉ nghe thấy mỗi tiếng chim hót thoang thoảng đâu đây. Hứa Thảo lau mồ hôi trên trán, nhận mệnh hướng tới bờ sông mà đi. Nàng năm nay mới mười ba tuổi, sinh ở Chương Hà thôn, là Hứa gia cái lớn nhất đứa nhỏ, phía dưới còn có hai cái muội muội, một cái đệ đệ, nhị muội gọi là Nhị nha chín tuổi, tam muội gọi là Tam nha bảy tuổi. Còn đệ đệ Tiểu Sơn mới chỉ hơn hai tuổi. Xuyên qua đến nơi này cũng là cái ngoài ý muốn, nàng không rõ ràng lắm việc này rốt cuộc là như thế nào. Nàng vốn tên là Hứa Thảo, sinh ra tại nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa, có một gia đình hạnh phúc, trong một lần tan học không cẩn thận ngã cầu thang, khi tỉnh lại thì thấy bản thân ở nơi này, nàng cũng trở thành đứa bé một tuổi tên là Hứa Thảo. Đúng vậy, lúc nàng mới đến, khối thân thể này mới được một tuổi. Chớp mắt mà nàng đã ở tại cái địa phương chim không thèm đẻ trứng này ngây ngô mười hai năm. Nàng là tiến sĩ tốt nghiệp ngành nông nghiệp, vốn định xuyên qua thì xuyên qua, nàng cũng dựa vào chính mình một thân bản sự làm cho này gia đình nghèo nát mồng tơi này trở nên dần dần giàu có. Ai ngờ, đời không như mơ nàng khi đó mới chỉ có một tuổi, thật vất vả đợi đến lúc năm tuổi đang tính nói cho nương của mình làm ruộng thế nào để tăng năng suất lương thực, kết quả nương nàng nghĩ nàng bị quỷ ám thân, nói mê sảng đem nàng đánh một trận. Ngày sau, mỗi lần nàng nói, nương liền đánh nàng một lần, nàng cũng tưởng thay đổi chính mình tình huống nhưng kết quả mỗi lần chỉ cần bị nương phát hiện, liền bị đánh chạy không nổi. Kỳ thật nàng cũng hiểu ý nghĩ của nương, nơi này vài năm ở biên cương chiến loạn, thuế vụ nặng nề, lương thực của dân cơ hồ muốn nộp lên hơn một nửa, còn thừa chẳng bao nhiêu, lại còn phải nuôi sống một nhà già trẻ, lớn bé, muốn thật sự cho nàng làm theo ý mình thì người một nhà có mà chết đói. Loại tình huống này, nương nàng làm sao có thể cho phép. Sau lại, nàng cũng chán nản, buông bỏ cái tâm tư này, mỗi ngày cứ một bữa đói một bữa no, thấm thoát mà đã mười ba tuổi. Xem qua nhiều tiểu thuyết xuyên không, nào là nữ chính xuyên qua liền bộc lộ tài năng làm giàu các kiểu, đến lượt nàng thì... haiz... Hứa Thảo oán hận nghĩ tất cả chỉ là tiểu thuyết, lâm vào thực tế đi a, không hề dễ dàng. Xuyên qua nơi này mười hai năm, nàng đều cảm thấy chính mình đang biến chuyển trở thành một cái người cổ đại thực sự. Cũng may, kiến thức hiện đại học được nàng đều nhớ kỹ, hơn nữa nàng cũng tin tưởng rằng một ngày nào đó bản thân cần dùng đến. Hứa thảo vừa đi vừa nghĩ, rất nhanh đã đến bờ sông, trong thôn, sông này được gọi là sông Mệnh Danh. Đây là một cái sông rất dài, Hứa Thảo chưa bao giờ đi xa quá khúc sông trong thôn này. Đem lưới đánh cá quăng vào giữa sông và cố định lại, Hứa Thảo liền không có việc gì làm, nàng tìm một chỗ sạch sẽ dưới tàng cây nằm xuống. Một cái nằm này, Hứa Thảo ngủ thẳng đến giờ Mùi, mặt trời đã muốn ngã về phía Tây. Nàng vội vàng đứng lên, nhanh chân hướng bờ sông chạy lại, nàng vóc dáng nhỏ bé, lại gầy yếu, mất một lực rất lớn mới kéo được lưới đánh cá từ dưới sông lên, phát hiện hôm nay vận may không sai, một con cá trắm cỏ to giữa võng lưới, xung quanh còn có mấy con cá trích nho nhỏ. Hứa Thảo nhếch miệng cười, khẽ nuốt nước miếng, một tháng qua đây là lần đầu tiên nàng bắt được con cá to thế này, ngày thường đều chỉ được mấy con cá nho nhỏ, xem ra hôm nay vận khí không sai nha. Buổi sáng thời điểm ngủ dậy còn nghe thấy chim Hỉ Thước kêu, có nghĩa là hôm nay sẽ có chuyện vui xảy ra mà. Con cá trắm cỏ này ước chừng cũng đến bốn, năm cân, mấy con cá nhỏ ít nhất cũng phải tầm một cân. Hứa Thảo kéo lưới và cá trở về, thấy nương cùng phụ thân cũng chưa có trở lại, nàng kêu Nhị nha đi nấu nước trong nồi cho sôi, còn Tam nha ra bãi đất trồng rau sau nhà đào vài cây củ cải mang về. Tiểu Sơn nhìn thấy có cá, vội vàng từ trên kháng trèo xuống vui vẻ, lắc lư đi theo sau Hứa Thảo. “Đại tỷ... Cá cá... Ăn cá cá... “ Tiểu Sơn mới hơn hai tuổi nói chuyện còn chưa được rõ ràng nên thấy cá cho dù có thích thú cũng chỉ bập bẹ nói được vài từ đơn giản. Hứa Thảo quay sang Tiểu Sơn cười, “Được, ăn cá, Tiểu Sơn ngoan ngoãn đi sang bên kia chơi nhé, đợi lát nữa là có thể ăn cá rồi.” Nàng nói xong, nhanh nhẹn đánh vảy cá, phá vỡ bong bóng, lấy ruột và bong bóng từ bên trong bụng cá để vào một cái chén, cắt đầu cá, rửa sạch, sau đó bôi lên mình cá một lớp muối mỏng rồi treo lên mái hiên để phơi nắng. Tối hôm nay có đầu cá nấu canh cùng với củ cải ăn là đã đủ tuyệt rồi. Có tốt như vậy đồ ăn, Hứa Thảo cắn răng đem một ít đậu nành và gạo tấm thô nấu một nồi cơm đậu nành thơm ngon. Ngày thường toàn là nấu cháo để ăn, thật sự lâu lắm rồi chưa được ăn cơm, đều có chút thèm. Cơm đậu nành nấu chín, canh đầu cá cũng nấu không sai biệt lắm, ngoài cửa mới truyền đến tiếng của vợ chồng Lí thị và Hứa Tự Thành. “Mùi gì thế nhỉ? Thơm quá!” “Sợ là đại nha đầu lại đi bắt cá, ta nghe là mùi canh đầu cá nấu củ cải a.” Tiếng nói của phụ thân Hứa Tự Thành vang lên xen kẽ một hơi thở dài. Tiểu Sơn nghe thấy tiếng của cha mẹ liền lắc lắc người chạy ra ngoài, “A a, phụ thân, nương.” Lí thị nhìn thấy bảo bối tiểu nhi tử liền cười tủm tỉm đi lại ôm lấy hắn, ”Tiểu Sơn thực ngoan, còn biết đường chạy ra đón cha mẹ, cấp nương một cái hôn nào, nương nhớ tiểu bảo bối của nương muốn chết nga.” Lí thị và Hứa Tự Thành đã muốn đi vào phòng, Lí thị liếc mắt nhìn đến nồi cơm đậu sắc mặt lập tức thay đổi, nàng đem Tiểu Sơn thả xuống dưới liền hướng tới Hứa Thảo vội vàng đi qua, nhéo Hứa Thảo lỗ tai, quát “Ngươi cái nha đầu chết tiệt kia, không phải đã nói với ngươi tháng này không được nấu cơm hay sao, nhà chúng ta lương thực không dư bao nhiêu, theo kiểu ăn của ngươi thế này còn chưa tới cuối tháng cả nhà đều phải đói bụng. Ngươi cái nha đầu chết tiệt này có phải hay không đem lời của ta thành gió thoảng bên tai a!” Hứa Thảo bị đau kêu ai nha lên mấy tiếng, một tay che chở lỗ tai vội vàng nói, “Nương, nương, ta sai rồi, Tiểu Sơn, Nhị nha, Tam nha đều than đói bụng, ta thương bọn chúng đã nhiều ngày nay không được ăn bữa no liền dùng đậu nấu thành cơm a.” Hứa Thảo thật là khóc không ra nước mắt, tuy nói bản thân nàng sống ở nơi này cũng mười hai năm đã quen việc nương mình trọng nam khinh nữ nhưng nhiều lúc nàng vẫn nhịn không được muốn khóc a. Nàng kiếp trước rốt cuộc tạo bao nhiêu nghiệp chướng, kiếp này ông trời đem nàng quăng đến cái địa phương quỷ quái này, gặp được một cái cực phẩm lão nương a! “Được rồi! Đại nha đầu nó cũng không làm gì sai, ngươi cũng đừng đánh nàng.” Hứa Tự Thành nói xong liền đem tiểu bảo bối nhi tử của ông đang ngồi dưới đất ôm lên cười dỗ, “Tiểu Sơn, chúng ta đi ăn cơm thôi.” Lí thị vẫn lải nhải bên tai Hứa Thảo mất nửa ngày, rồi mới mắng “Còn không chạy nhanh đi ăn cơm, còn muốn lão nương ta bưng lại đây cho ngươi ăn nữa à!” Nghe vậy, Hứa Thảo bưng lỗ tai vội vàng chạy qua ăn cơm. Một bát canh củ cải nấu đấu cá, một bát cá kho, một dĩa dưa muối, Hứa gia đã lâu chưa được ăn một bữa đồ ăn phong phú thế này, đều thả sức ăn. Bên ngoài Tiểu Bạch nghe thấy mùi đồ ăn, ô ô nức nở kêu lên, con chó nhỏ này đi theo Hứa Thảo cũng thật đáng thương, thường xuyên bị bỏ đói, cũng may chính bản thân nó đôi khi tự tìm chút đồ ăn lấp bụng, cứ như vậy trưởng thành. Hứa Thảo vội vàng ăn nốt miếng cơm cuối cùng, liền đem xương của đầu cá ăn thừa toàn bộ bỏ vào trong chén, chạy vội ra ngoài. Mơ hồ, Hứa Thảo còn nghe thấy Lí thị chửi bậy âm thanh, “Nha đầu chết tiệt kia, chúng ta đều ăn không đủ no, nàng còn có tâm tư đi nuôi chó, không sớm thì muộn lão nương đem con chó kia giết làm đồ ăn ngon cho Tiểu Sơn.” “Ngươi cũng thật là, cái con chó kia cũng chưa ăn của chúng ta chút lương thực nào, đều là tự nó ra ngoài kiếm thức ăn hoặc đại nha đầu cấp nó chút xương xẩu gặm, vậy mà ngươi cũng nói. Được rồi! đại nha đầu nhà chúng ta cũng không còn ở nhà được bao lâu...” Mặt sau giọng nói ngày càng nhỏ dần, Hứa Thảo đột nhiên sửng sốt, cái gì gọi là nàng không còn ở nhà được bao lâu? Cầm xương trong chén vứt xuống cho chó, Hứa Thảo liền bưng bát không chạy vội vào trong nhà, nhìn cha mẹ hỏi “Phụ thân, nương, vì sao kêu ta không còn ở nhà được bao lâu? Chớ không phải là... chớ không phải là...” Nàng ấp úng nói, trên mặt hiện ra vẻ hoảng sợ. Chớ không phải là cha mẹ tính đem nàng bán cho hộ nhà giàu làm nô tài? Nàng chính là biết nương của mình hơi độc miệng một chút, hay lải nhải, tuy rằng thường xuyên đánh nàng, nhưng cũng không có ý xấu gì. Nhưng là, trong nhà thiếu tiền, thời gian trước Tiểu Sơn bị bệnh hỏi mượn nhà Đại bá gia mấy trăm văn tiền, chẳng lẽ nhà đại bá gia đến thúc giục đòi? Cho nên cha mẹ tưởng đem nàng bán đi lấy ít tiền xoay sở? Hứa Thảo càng nghĩ càng sợ hãi, thời đại này, chuyện bán con cũng xảy ra không ít. Lí thị liếc nàng trắng mắt nói, “Ngươi này cái nha đầu chết tiệt kia đoán mò cái gì! Lão nương tuy rằng chán ghét ngươi, một cái nha đầu lừa đảo, lại cũng không phải loại người nhẫn tâm, đem ngươi bán cho người ta làm nô tài. Ta với phụ thân ngươi đang nói đến việc hôn nhân của ngươi, cảm thấy nhà trai cũng không tệ lắm”
Cùng đọc truyện Nông Phụ của tác giả Kim Sai Thập Nhị tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại xuyên qua, điền văn, sủngConverter nothing_nhh Tàng Thư ViệnEditor JunneNhân vật Hứa Thảo & Dương Phú Quý + một đám phối hợp diễnNàng xuyên qua nhập vào một nhà nông dân nghèo, lấy một phu quân hiền lành thời cổ đại, sau đó còn được tặng kèm một tiểu bánh dõi theo quá trình làm giàu, kiếm tiền nuôi dưỡng bánh bao bằng tri thức hiện đại của nàng.
Reads 28,963Votes 233Parts 2Complete, First published Oct 11, 2014Phi V chương tiết tổng điểm vote 840940 tổng số lượng bình luận sách 710 số lượng bookmark hiện tại 2528 văn chương tích phân 26,122,782 Hiện đại nữ tử Tiêu Lê bởi vì trượng phu nhiều lần sanh non dẫn đến không thể sinh dục, trượng phu lại tình đừng luyến ở bên ngoài có tiểu Tam nhi cuối cùng ly hôn. Tiêu Lê mượn rượu kiêu sầu xuyên thành cổ đại nữ tử Tiêu Lê Hoa. Tiêu Lê Hoa là cái hư vinh lười biếng người gặp người ghét cẩu gặp cẩu ngại nữ nhân, biến thành nàng Tiêu Lê lại mừng rỡ như điên, bởi vì nàng có 2 cái nhi tử, nàng phát thề muốn làm giàu cho 2 cái oa tốt nhất cuộc sống! Đứa nhỏ cha giống như cũng không sai, vậy thì cùng nhau quá đi. Bất quá này nhà chồng nhân cũng thật đủ cực phẩm , vẫn là trốn tránh chút đi! Nội dung nhãn xuyên việt thời không Tìm kiếm keyword nhân vật chính Tiêu Lê Hoa, Tạ Hữu Thuận ┃ phối hợp diễn Thạch Đầu, Mộc Đầu, Tạ gia một đám người ┃ cái khác trùng sinh, làm ruộng, ấm áp, cực phẩm328xuyênviệt
ôm tiểu bánh bao xuyên qua làm nông phụ