Quý Trạch An vẫn nhìn chằm chằm bác trai râu quai nón, thấy trên trán vẫn là dòng chữ Ta đây dễ quên ta đây rất chân thật. Râu quai nón bị Quý Trạch An nhìn chăm chú cũng thấy ngại ngại, chợt nhớ mình còn chưa tự giới thiệu, gãi gãi tóc nói "Tôi là Dương Lợi, Lợi trong lợi hại. Cứ gọi bác là được rồi, dù thế nào cũng đừng gọi bác Lợi." "Được, bác."
Chúng tôi thân với nhau từ ngày vỡ lòng Tam tự kinh, chết đi thành hồn âm nhưng vẫn thương xứ này. Đất Giao Châu muôn thuở, nơi chúng tôi sinh ra, lớn lên và khám phá tình tự đầu đời. Chưa phải là tình yêu vì chúng tôi chưa biết đến, chưa kịp mặn nồng vì chúng tôi chưa biết thề nguyền, nhưng đã là sự trân quý của tuổi trẻ cảm thấu và độ lượng.
Tôi thấy sđọng mang vừa kinh ngạc vừa mừng húm.Từ khi gặp sứ đọng mang, tôi mập nhanh nhỏng thổi. Cơm ăn mấy cũng ko no. Áo vừa may chấm dứt đã chật.Bố bà bầu tôi cảm thấy không được gạo mang đến tôi ăn. Bà con lối làng mạc sung sướng hỗ trợ bởi vì người
1058 - Bí ẩn trận đồ bát quái trấn yểm sông Tô Lịch (B3) Xuất bản vào 03:05:31 20/12/2017. Bài 3: Những tai Họa. Như số báo trước đã kể, thầy tứ phủ Pham Văn Mão sau khi lập đàn tràng hóa giải trận đồ bát quái đã được công trình kè sông Tô Lịch, đoạn qua đền Quán Đôi, nhưng đổi lại gia đình tôi và
Cô "hừ" nhạt: "Nếu tôi đoán không lầm thì lý do hơn 2 năm trước tôi tìm không được em, là vì lúc đó em đã trở thành tình báo viên rồi có đúng không?" Trên thực tế, vào thời điểm đó Diệp Ân vẫn còn nghĩ bản thân là sát thủ.
DM3nlX. Tác giả Lộ Nhân Tân Editor Hàn Phong Beta Nguyệt Mẫn ______________ Sau khi đi học Quý Trạch An có chút thất thần, lại đúng tiết hóa học của cô Lữ Xuyến. Cô cũng nhìn ra được trong tâm cậu không yên, nên cũng không cố ý gọi Quý Trạch An đứng dậy trả lời câu hỏi mà thông cảm cho cậu chút thời gian giảm xóc. Trong lúc học sinh khác băn khoăn về việc tăng thành tích học thì Quý Trạch An phải suy xét nhiều việc hơn, thêm cả vấn đề vật chất. Lữ Xuyến yêu quý học sinh này thế nhưng làm giáo viên cô cũng không thể quá thiên vị. Có những chuyện có thể yên lặng đồng ý giúp các em nhưng chuyện này cô không thể cứ thế mà gật đầu. Tiếng chuông tan học vang lên, Quý Trạch An ngồi tại chỗ nửa ngày cũng chưa phản ứng lại. Chỉ là hành động này cũng chẳng có gì kỳ lạ. Dù gì trước kia vừa tan học cậu vẫn ngồi tại chỗ ghi bài, xem sách giáo khoa như là cậu không có hứng thú với những việc khác. Tất nhiên bây giờ cậu không như thế nữa, để khỏe mạnh thì lúc tan học Quý Trạch An sẽ đi bộ trên hành lang một chút. Tuy rằng sau khai giảng mấy ngày bạn cùng lớp đối với sự thay đổi của Quý Trạch An rất hứng thú nhưng bọn họ đều là năm cuối trung học, lại còn học lớp trọng điểm của ban tự nhiên nên mọi người đều chú trọng thành tích. Lúc tan học có hơn nửa lớp đều thích ngồi lại tại chỗ làm bài, Quý Trạch An cũng không có gì bất ngờ. Muốn nói đến sự chuyển biến của nghỉ hè mang lại là nhiều người hỏi bài hơn, bất kể nam nữ. Tạo hình mới của cậu nhìn qua có vẻ dễ ở chung hơn, không còn cảm giác u ám như xưa nên nhiều người vui lòng nói chuyện với cậu, người hỏi bài cũng tăng lên. "Quý Trạch An!" Thấy Quý Trạch An không để ý đến mình nên nâng cao giọng lên vài phần chỉ là cậu ta vẫn cố kiềm chế, dù sao các bạn khác cũng đang đọc sách. Vệ Lăng vỗ vỗ vai Quý Trạch An. Quý Trạch An lập tức hồi thần, mắt nhìn Vệ Lăng có chút mờ mịt, thấy chữ trên mặt hắn có viết "? ? ˇ? ˇ? ? cụt cả hứng, gọi cậu lâu mà chẳng phản ứng lại gì" cậu áy náy nói "Xin lỗi, vừa đang suy nghĩ nên không nghe thấy, có chuyện gì không?" "Ồ..." Quý Trạch An áy náy trái lại khiến Vệ Lăng có chút ngại "Tiết hóa tớ không chép đủ bài, muốn mượn vở cậu chép." Vệ Lăng nhìn Quý Trạch An gãi đầu, cậu ta đã từng có dịp thấy vở Quý Trạch An, sự cẩn thận và tỉ mỉ khiến cậu ta muốn mượn xem nhưng trước kia vẫn ngại vì tính của cậu. Quý Trạch An cúi đầu, nhìn vở của mình trắng tinh "Xin lỗi, tiết đó tớ thất thần, cũng không chép bài..." "Không sao không sao." Vệ Lăng thấy Quý Trạch An cúi đầu nhìn chằm chằm vở trắng tinh liền vội vàng nói. Cậu ta nghĩ Quý Trạch An chắc chắn là có chuyện, chứ không một người thích học như cậu vậy mà lại như quân nhân đào ngũ, thực ra đối với vấn đề gia đình của bạn cùng lớp cậu ta cũng đều biết một chút. Trước đây thấy cậu tính cách cũng không thoải mái, càng không biết nên giúp thế nào, càng ngày càng thấy cậu xa cách. Hiện giờ cậu thay đổi, bọn họ cũng rất vui. Dù sao bản thân trong lớp học lại có thành tích không tốt, bởi vậy mà có những người không thích nhau sao? Bình thường cãi nhau cũng chỉ là trong lúc không vui thôi chứ hôm sau mọi người lại hòa thuận như ban đầu.
Bạn đang đọc truyện Tôi Thấy Được Những Văn Tự Kỳ Quái của tác giả Lộ Nhân Tân. Chiếc áo thun được phơi trên ban công cũng viết “Đồ ngốc, tắm cho tui một cái cũng làm không được, góc phải còn có vết bẩn lớn như vậy, cậu không định cắt kính à? Mau mau đưa tui vào trong máy giặt để tui bơi coi”.Tên tra nam kiếp trước đã phản bội cậu tìm tới, má trái hắn viết Anh đây chính là đồ cặn bã’, má phải viết Thằng nhóc ngu bị lừa’, trên trán vắt ngang Mau mau nu de đi!’Quý Trạch An quyết đoán đóng cửa lại, cậu cần phải bình tĩnh trước ra, bạn có thể đọc thêm truyện Cuối Cùng Thì Ta Cũng Có Thể Nhìn Thấy Chữ Viết Kì Quái của cùng tác giả.
Ăn cơm xong, cũng ăn xong luôn bánh ngọt anh mua, Quý Trạch An ngồi ngốc ngốc trên một chiếc xe mà anh đưa tới đón. Cậu chớp chớp mắt nhìn xuống thấy quần áo có ghi chữ Áo dài của người đàn ông này sạch ghê luôn’ mà vẻ mặt khó hiểu, “Chúng ta đi đâu vậy?”Chẳng phải cậu ăn xong sẽ mỗi người một ngả sao? Mặc dù có chút hơi quen với cảm giác bị từ chối, nhưng mà cậu đi theo anh làm việc cũng không tránh khỏi có chút kỳ quái? Tuy rằng vốn là đồng ý cùng tới chỗ anh ăn, nhưng bây giờ anh bận việc thì không thể không thay đổi kế hoạch được. Quý Trạch An muốn nói với Du Dịch hôm nay không quấy rầy để bữa khác đi, nhưng mà người đàn ông này dường như rất quyết liệt. Chẳng lẽ đàn ông nấu có chút cơm không chín nổi so với việc công tác quan trọng hơn chắc. Quý Trạch An yên lặng âm thầm cho mình một cái tát, cậu biết suy nghĩ này có phần tự kỷ với quá khứ của mình.“Tới nhà của ông chủ.”“Anh thay người đó làm việc sao?” Quý Trạch An một bên hỏi, một bên cảm thấy được ông chủ này quá mức giữ nếp xưa.“Không, hắn có công việc ủy thác anh.” Đối xử với Quý Trạch An, Du Dịch luôn rất có tính nhẫn nại.“À.” Quý Trạch An gật đầu không hỏi lại. Cậu không khỏi cảm thấy được mình đã biết anh đi công tác ở đâu, hoặc là nói bây giờ cùng anh đi công tác thật quá sức thân mật…Cậu cảm thấy bọn họ nên giữ khoảng cách thì tốt hơn. Mắt nhìn người của cậu không thể nào tốt được, có được mấy dòng chữ giúp đỡ mới không dễ dàng bị lừa nữa, mà trên mặt người này thì lại không. Một là không muốn bị mắc mưu thêm lần nữa, hai là cảm thấy phải giữ khoảng cách mới được. Không hiểu sao cậu có cảm giác rất yên ổn với người đàn ông này, ở cùng với anh thật rất thoải mái, Quý Trạch An không thể không lo lắng việc thân cận quá mức sẽ làm tất cả thay đổi. Đời này, gần nhau cả đời chính là người yêu, cậu càng muốn có thể có được một người bằng hữu như nên cậu không tiếp tục hỏi nữa. Biết càng nhiều, quan hệ càng rõ càng dễ gặp nhau, khoảng cách cũng ngắn bớt lại. Mà làm bạn bè thì không cần biết nhiều như thế, dù thế nào thì bạn bè cũng căn cứ trên nhiều phương diện. Có lẽ hai người có một điểm chung, có lẽ hai người có chuyện để nói, hoặc là có thể ngồi cùng nhau thì có thể lập tức thoải mái được…Quý Trạch An thấy như thế này là rất tốt rồi, quan hệ thế này với Du Dịch là ổn lắm, không cần phải mở thêm một tầng nào nữa đâu. Cậu không hy vọng mọi thứ sẽ khác với tưởng tượng, cho nên cậu mong Du Dịch sẽ hiểu được và giữ khoảng cách là tốt rồi.“Du tiên sinh, tới rồi, ông chủ chúng tôi đang ở bao sương chờ ngài, tôi sẽ dẫn ngài qua.” Cửa xe bên cạnh mở ra, một nam nhân không chút thay đổi đứng một bên đó, một người ở vị trí phó lái chủ động nói với Trạch An thò đầu ra cửa có rèm che, sau đó giương mắt nhìn là một gian lầu trà cổ kính, rất có hương vị võ hiệp xưa, nhưng mà nơi này hẻo lánh, ở trong không biết sẽ như thế nào….Cậu xuống xe rồi đi phía sau Du Dịch sau đó thoáng đánh giá nơi này một chút, chốc lát chỉ còn im lặng đứng bên cạnh Du Dịch. Du Dịch cúi đầu nhìn nhóc con không hé răng cũng không nói gì, khi ngẩng đầu lên trong mắt anh một chút ôn nhu cũng không còn, anh lại trở thành một Du tiên sinh cao lãnh lạnh nhạt như trước, Du đại sư. Anh nhìn về phía trước nói chuyện với người nọ, ý muốn người nọ dẫn đường, họ hiểu ý rất nhanh lập tức đi về phía trước, Du Dịch và Quý Trạch An đi theo phía qua một con đường lớn đi vào gian ngăn cách, rồi lại đến một hành lang dài mà người dẫn đường vẫn chưa có dấu hiệu dừng họ dừng, xoay người, lễ phép cười với Du Dịch “Du tiên sinh, bởi vì ông chủ chúng tôi muốn gặp riêng ngài, cho nên vị này…”“Vậy thì, mời người tài giỏi khác đi.” Du Dịch cảm thấy mình không có gì phải che giấu với nhóc con cả, anh thật sự muốn sống cả đời với nhóc. Nhìn nhóc con lớn lên, nhìn nhóc con trổ mã, ở bên cạnh cùng nhóc con già đi, vẫn có nhóc con làm kia nghe Du Dịch nói vậy cả người cứng ngắc, nụ cười trên mặt dường như đã không duy trì được nữa, gã biết ông chủ mình rất vất vả, thậm chí phải lấy quan hệ mới mời được vị cao minh Du Dịch tiếng tăm lừng lẫy này, nếu gã không giữ chân được người này, không biết ông chủ sẽ làm ra chuyện gì nữa. Nhưng mà chuyện riêng tư của ông chủ thì không thể không giữ gìn, dù sao ông chủ chỉ muốn thấy mỗi một Du tiên sinh mà thôi, mà đứa nhóc bên cạnh hiển nhiên không thể.“Du tiên sinh, xin ngài chờ một chút.”Du Dịch dừng lại sau đó liếc người nọ một cái, biết anh không làm chủ được.“Du tiên sinh, chuyện này tôi không quyết định được, cả ngài phía sau nữa, bây giờ tôi đi xin chỉ thị của ông chủ.” Người con trai nói xong lời đó cũng không sốt ruột rời đi, mà là dẫn họ vào một căn phòng khác, nhìn thấy hai người ngồi sau đó mới rời đó, còn có một thiếu nữ xinh đẹp mặc sườn xám đưa tới trà và bánh Trạch An cũng không phải là đói, nhưng mà nhìn thấy bánh ngọt tinh xảo trên bàn vẫn có chút chút thèm ăn, có lẽ là đời trước những tháng ngày lành lặn quá ít nên không có cái gì tốt cả, đời này nhìn thấy đồ ăn là không cách nào kiềm chế được, đặc biệt là trên bánh ngọt còn có chữ ╰*′︶`*╯ Dáng vẻ nhỏ nhắn của tui rất thơm ngon nha~’ khiến cậu càng thèm ăn hơn nữa. Du Dịch thấy bộ dạng thèm thuồng của nhóc con mà cảm thấy đáng yêu không chịu nổi, tuy rằng anh không thể nào thích đồ ăn bên ngoài được, nhưng nếu là nhóc con muốn ăn thì anh sẽ lập tức thỏa hiệp liền. Huống chi anh biết trà và bánh ngọt nơi này sạch sẽ cũng thơm ngon, mặc dù anh không nếm qua, nhưng không có nghĩa là anh không biết.“Bao sương có toilet đó.” Du Dịch hiểu ý cậu rằng chưa rửa tay là không được Trạch an nghe như vậy lập tức ngẩn người, ngẩng đầu, nhìn về phía Du Dịch mang theo chút ngượng đã tuổi này rồi mà còn tham ăn như vậy, thật là…khiến cho Quý Trạch An cực kỳ ô mặt *, nhưng mà nghĩ đến mình bây giờ còn là cái thây của một cậu học sinh trung học, loại thẹn thùng này nên có sẽ tốt hơn.* xấu hổ muốn che mặtDu Dịch nhìn thấy trên cổ nhóc con xuất hiện một tầng phấn hồng, khóe môi không chút tiếng động gợi lên nụ cười, thấy cậu vội vàng đứng dậy đi rửa, ngay sau khi cậu trở về anh lập tức thu lại nụ cười đó rồi đem khay trà bánh bày ra trước mặt nhóc con, để cho cậu có thể tiện tay lấy được.“Cảm ơn” Quý Trạch An cầm một cái bánh màu lục nhạt cắn một cái, nhấm nuốt, nuốt xong lại thêm một ngụm trà nóng “Anh không ăn sao?”Du Dịch lắc đầu, bây giờ Quý Trạch An mới phát hiện người này ngay cả một ngụm trà hay một cái bánh cũng không đụng tới, khi người phục vụ bưng tới còn không biết dáng vẻ nó như thế nào nữa. Nhìn thấy chữ trên bánh ngọt và chén trà, Quý Trạch An mới xác định những thứ này không có vấn đề gì, có lẽ anh không đói không khát nên không muốn ăn?Lúc nhóc con ăn bất cứ cái gì nhìn rất giống một chú sóc nhỏ, một bên quai hàm đang cố nhai, nhìn qua…dùng theo ngôn ngữ mạng chính là manh manh này trực tiếp đâm xuyên vào con tim Du Dịch hệt như tấm chắn, mười phát! Là trúng đẹp mười phátn Dáng vẻ này theo Du Dịch thấy thì vẫn là giống tiên mắc đọa nhất, nhìn qua trong trẻo lạnh lùng, giống như chỉ có thể ngắm nhìn từ xa. Nhưng mà Quý Trạch An thấy như thế là là ổn rồi, cậu không cảm thấy xa cách, cậu có thể biết được tính tình người này, cho dù trên mặt anh không hề có chữ. Hơn nữa Du Dịch đối xử với cậu không chỉ bằng ngôn ngữ, không ở vẻ mặt của anh mà đều dùng hành động để biểu đạt tất cả. Bạn bè thế này mới thích hợp thâm giao được, bởi bọn họ không biểu đạt như bình thường, thường thì một sự việc nào đó còn có thể khiến người ta cảm động hơn một trăm câu nói ngọt bao lâu thì ba tiếng gõ cửa vang lên, người con trai kia lại tới “Du tiên sinh và vị này, tiên sinh, mời đi bên này.”Quý Trạch An không để ý người nọ tạm dừng, cậu nhìn về Du Dịch “Em có thể ở đây ăn bánh không anh?”Tuy rằng một người lạ hoắc đi đến đây thì thật xấu hổ, nhưng cậu cũng không muốn thân mật quá mức với Du trạng Quý Trạch An đang rất tốt, cho nên cậu muốn giữ như vậy, vẫn chưa nghĩ tới việc đi thêm bước thật ra Du Dịch biết nhóc con đang tạo khoảng cách với mình, mặc dù không nói, nhưng anh là một người mẫn cảm, nhiều chuyện anh hiểu rất rõ, huống chi sự nghiệp của anh cũng có thể càng giúp anh hơn Dịch im lặng một chốc, không đồng ý cũng không từ chối “Tại sao?”Du Dịch đang hỏi nhóc con một câu tại vấn đề này Quý Trạch An không đáp được, cậu không thể nói rằng ’em không muốn thân cận với anh đâu’ sao? Như vậy rất là tổn thương người khác, hơn nữa duy trì mãi thế này cũng không tốt chương 15___
Tác giả Lộ Nhân Tân Editor Hàn Phong ______________ Chương 47 Có kết quả thi, điền nguyện vọng xong thì thời gian còn lại chờ thư và điện thoại trúng tuyển mà trường học báo. Chẳng qua chỉ cần trong nhà có người chờ là được cho nên đa số học sinh cấp ba tốt nghiệp trong khoảng thời gian này sẽ đi du lịch. Mấy bạn của Quý Trạch An cũng như thế, nhưng trước lúc đó thì bọn họ biết Quý Trạch An muốn cho bọn họ vé xem phim "Đăng tiên". Trước khi du lịch mà xem phim thì cũng chẳng ảnh hưởng gì. Vệ Lăng Cậu làm thế nào mà nhanh thế đã có vé xem phim rồi! Có phải Giang ảnh đế đưa cậu đúng không? Tớ nhớ rõ có lần gặp ở quán đồ ngọt là anh ấy bắt chuyện với cậu còn gì? Giang Khâm Dật là diễn viên chính của phim "Đăng tiên", bây giờ phim đang được quảng cáo khắp cả nước nên Vệ Lăng thắc mắc cũng không lạ. Quý Trạch An thấy Vệ Lăng nhắc tới Giang Khâm Dật thì mới nhớ có chuyện như thế. Vì vậy cậu nhân cơ hội này giải thích một chút còn quan hệ giữa Giang Khâm Dật và Du Dịch thì cậu không nói ra. Dương Khúc Cừ Tớ thấy gì thế này! Hóa ra trước đây An Tử xin nghỉ là đi đóng phim "Đăng tiên"! Tớ đã nói cậu sẽ không tự dưng mà đi học làm đạo diễn chuyên nghiệp. Hóa ra đã vào nghề từ lâu rồi! Đại minh tinh, đại đạo diễn! Cậu còn thiếu chân chạy vặt không? Quý Trạch An nghe Dương Khúc Cừ nói thế thì muốn phổ cập khoa học cho cậu ta một chút rằng đạo diễn khác với diễn viên. Mà người làm nửa vời như cậu cũng không có năng lực, làm sao có thể nói là vào nghề chứ? Trước chưa nói đến kỹ năng đóng phim, năng lực về đạo diễn lại càng dốt đặc cán mai... Chẳng qua Quý Trạch An biết đây là nói đùa. Nhưng cậu nghĩ, nói với họ mình có mười tấm vé, với cả phân phát mười tấm vé như thế nào. Đậu Nghiên Tất nhiên đi xem rồi! Dù sao tớ cũng không có bạn trai, cùng bạn thân hẹn hẹn hẹn rất là bình thường. Đường Bạch Bân Lúc đó đúng giờ gặp nhau. ... Quý Trạch An ồn ào trong nhóm một lúc mới ngẩng đầu lên từ điện thoại di động. "A Dịch, em không để lại cho họ vé xem phim." Quý Trạch An bỗng nhớ tới hai người vẫn quan tâm mình. Tuy bây giờ quan hệ rất không bình thường nhưng tất cả mọi người vẫn cố gắng duy trì tình huống này. Lòng người đều là thịt*, Quý Trạch An cũng không phải thờ ơ. Nếu nói không xúc động chút nào thì cũng không thể. *Lòng người đều là thịt -人心是肉长的 – ám chỉ lòng người đều có chỗ mềm yếu. "Không cần lo. Anh đoán bọn họ đã có vé xem phim từ lâu rồi." Sự thật đúng như Du Dịch nói, lúc Sầm Ân Thư biết Quý Trạch An diễn "Đăng tiên" đã tính đến thuê bao sương cùng Quý Trạch An xem. Nhưng nghe Ninh Văn Ngạn nói Quý Trạch An chắc chắn sẽ đi xem cùng Du Dịch, bảo hắn không nên xen vào cuộc hẹn hai người, nói hắn nên bỏ qua. Vì thế hắn lạnh nhạt Ninh Văn Ngạn một ngày đêm. Đến lúc xem phim Sầm Ân Thư quyết định mang theo Ninh Văn Ngạn cho đủ số người.
Văn ánSau khi trọng sinh, Quý Trạch An còn chưa kịp nghĩ ra cách để đối phó thì đã bị thế giới này dọa sợ ngây phát hiện gói mì trên bàn còn chưa kịp mở ra đã bị ai viết lên “Tui đã quá đát, thùng rác mới là nơi tui thuộc về, nhớ suy nghĩ kỹ trước khi ăn tui nha chàng trai!”.Chiếc áo thun được phơi trên ban công cũng viết “Đồ ngốc, tắm cho tui một cái cũng làm không được, góc phải còn có vết bẩn lớn như vậy, cậu không định cắt kính à? Mau mau đưa tui vào trong máy giặt để tui bơi coi”.Tên tra nam kiếp trước đã phản bội cậu tìm tới, má trái hắn viết Anh đây chính là đồ cặn bã’, má phải viết Thằng nhóc ngu bị lừa’, trên trán vắt ngang Mau mau nu de đi!’Quý Trạch An quyết đoán đóng cửa lại, cậu cần phải bình tĩnh trước đã.
tôi thấy được những văn tự kỳ quái