Đọc sách truyện Quý Nữ Yêu Kiều Full tác giả Thập Nguyệt Vi Vi Lương - Ngôn tình Trung Quốc, Trọng Sinh, Cổ đại Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm.
3A6dX. Tuy rằng đêm qua mưa to không ngừng, nhưng hôm nay thời tiết ngược lại rất tốt, đây cũng là điểm đặc biệt của tiết trời Vĩnh An, mưa tới cũng nhanh, mà đi cũng mau. Mưa thu thì lạnh mà mưa xuân thì sẽ ấm lời người xưa quả thật chẳng sai, vạn vật hài hòa cảnh sắc tươi dù gió xuân ấm áp như thế nhưng Hòa Linh vẫn phủ thêm áo choàng, Xảo Âm thử thăm dò “Tiểu thư, hôm nay không thay đổi một chút sao?”. Suốt ngày mặc váy áo đỏ thẫm như thế, nhìn thế nào vẫn thấy quái Linh thắc mắc nhìn Xảo Âm, hỏi “Ta mặc như vậy không đẹp hả?”Đẹp, thật sự là diễm lệ vô song!Xảo Âm thành thực gật đầu, Hòa Linh mỉm cười “Vậy là được rồi, đi thôi!”Có lẽ hôm nay sẽ có không ít người lui tới, vì đây là dịp mà người ta tranh thủ giao hảo tạo mối quan hệ với nhau, tuy người đến người đi luôn không ngừng thay đổi, nhưng giới quý tộc trong kinh đếm đi đếm lại cũng chỉ có từng ấy nhà, Tổ phụ nàng lúc còn trẻ đã kiến tạo được sự nghiệp, ở Vĩnh An đã vài thập niên nhưng cũng chỉ có thể xem như một gia tộc mới nổi, vẫn kém hơn đám quý tộc thế gia kia mấy tầng. Bởi vậy, nên ông cực kỳ coi trọng những dịp như thế nhiên, Hòa Linh vừa chuẩn bị xong, liền thấy Lan thị vội vàng tiến vào, vui mừng nói “Linh nhi, cữu cữu và biểu ca cũng tới đấy!”.Hòa Linh lên tiếng “Vậy chúng ta mau đi gặp cữu cữu thôi!”Lan thị lắc đầu, đáp “Không thể, một tiểu cô nương như con mà ra mặt thì có chút không ổn, sau khi yến hội kết thúc, nương sẽ mời bọn họ lại đây, còn bây giờ con mau đi đến chỗ Tổ mẫu đã không bà lại tức giận. Người trong nhà không có mặt từ sớm thì chẳng phải sẽ khiến khách nhân chê cười sao?”.Hòa Linh cười cười, nhu thuận nói “Đều nghe mẫu thân!”Hai người mang theo nha hoàn, xuyên qua hành lang thật dài đi vào trong viện của Lão phu nhân, lúc này những người khác cũng đều có mặt, còn Hòa Linh lại là người đến cuối cùng y như trước đây. Nàng hơi hơi phúc thân, rồi ngồi xuống ghế, khẽ liếc mắt ra xung quanh, ai nấy cũng đều diện váy áo xúng xính, đều là những đồ đặt ti y phường may mấy hôm trước, cực kỳ tinh nói không có gì thay đổi thì chỉ có Hòa Linh, vẫn lựa chọn một thân đỏ thẫm, tuy kiểu dáng có hơi khác, cũng là đồ mới được đặt may, nhưng cũng làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn. Mọi người trong nhà nhìn nhiều cũng đã quen nên không có cảm giác gì, nhưng với người ngoài, thì hoàn toàn không phải vậy, xinh đẹp rực rỡ đến chói mắt không gì sánh được, yêu kiều đến mức khiến người ta không nghĩ trước mắt mình chỉ là một tiểu cô nương mới mười hai nhân Chu ngự sử Chu An thị vừa mới vào cửa đã có suy nghĩ này, bà ta là mẫu thân của Đại phu nhân Chu thị, vì Chu gia và phủ Tướng quân qua lại gần gũi nên là người đến sớm nhất, ngoài dẫn hai nhi tức ở hai phòng đi theo, còn mang thêm vài người cháu gái nữa, Hòa Ngọc vừa thấy biểu tỷ muội nhà mình lập tức cười tươi đi ra nghênh đón.“Yến Ninh, Yến Ly mau tới ngồi bên này!”. Hòa Ngọc kéo các nàng ấy ngồi xuống bên cạnh mình, mấy người khác cũng quay sang chào hỏi lẫn nhau, tầm mắt Chu An thị khẽ đảo qua Hòa Linh, cười nói với Lão phu nhân “Tôi tới hơi sớm một chút, bà sẽ không ghét bỏ đấy chứ?”.Lão phu nhân tươi cười hiền lành, đáp “Sao bà lại nói thế. Lão thân ngóng trông đã lâu, ngồi đây nói chuyện với đám tiểu bối thật không thú vị gì cả. Vẫn là mấy bà già chúng ta hợp ý nhau hơn nhiều!”.Chu An thị“Thế là tôi đến đúng lúc rồi, chúng ta là thân gia với nhau nên tôi muốn đi sớm một chút, giúp bà một tay tiếp đón quan khách. Bà không chê tôi xen vào việc của người khác thì tôi đã cao hứng lắm rồi!”. Lời này của Chu An thị vô cùng chân thật, lúc trước lúc Chu thị xuất giá, xem như bị gả vào nhà thấp hơn, nhưng hiện tại xem ra, hai nhà đã chẳng phân biệt được cao thấp, lại có quan hệ thông gia nên Chu An thị cũng không có gì quá phận cả. Hơn nữa nếu so sánh với mấy thông gia khác thì chỉ có nhà mình là xuất sắc nhất, chẳng phải càng tăng thêm thể diện cho nữ nhi của mình mặt đầy dấu vết của năm tháng của Sở lão phu nhân tươi rói “Nào dám ghét bỏ lão tỷ tỷ chứ!”, rồi lại nhìn phía hai tôn nữ mà Chu An thị dẫn theo mỉm cười khen “Ninh nhi với Ly nhi càng ngày càng duyên dáng, hấp dẫn ánh mắt của bao người!”.Chu An thị [bánh ít đi, bánh quy lại] “Mấy tiểu thư trong phủ mới thật là khí chất bất phàm!”.Ngươi tới ta đi, cứ thế mà tán dương lẫn nhau. Hòa Linh cảm thấy mình ngồi sắp mọc rễ ra đến nơi chẳng mấy chốc, lại có thêm mấy nhà tới thăm viếng, chỗ của Lão phu nhân tuy không nhỏ, nhưng vẫn cảm giác có chút chật phu nhân Chu thị là người thông minh thấy thế liền mỉm cười phân phó “Ngọc nhi, con dẫn các vị tiểu thư và mấy muội muội ra ngoài đi dạo đi. Người lớn nói chuyện, đám trẻ cũng sẽ không thấy hứng thú đâu, thôi không giữ chân các con lâu nữa. Mấy khóm hoa trong vườn vừa mới hé nụ, mặc dù chưa nở rộ, nhưng cũng đẹp vô cùng, có lẽ mấy nha đầu các con sẽ cảm thấy hứng thú. Đi ra ngoài chơi đi!”.Hòa Ngọc vội đáp ứng, đứng dậy đưa mấy người đi ra ngoài, Hòa Linh là người đi cuối cùng, ngoài đám tỷ muội bọn họ còn có thêm bảy tám vị tiểu thư nữa, kiếp trước nàng cũng từng gặp qua, nhưng không hề có tâm tư kết giao. Vì kiếp trước bản thân bị trúng độc suy nhược, sau lại lại bị người ta hối hôn, có khác nào với việc thối lui ra khỏi cái vòng xã giao luẩn quẩn, kỳ thật có muốn tham gia cũng không được, ai cũng đều kính nhi viễn chi, hoàn toàn không muốn quan tâm đến một con ma ốm như nàng. Cũng không thể nói bọn họ bạc bẽo mà thói đời chính là như nhận được một tầm mắt đang hướng về mình, Hòa Linh ngẩng đầu, liền thấy Lý Mộng đang chăm chú nhìn nàng. Hòa Linh liền cười tươi đáp trả đổi lại là một cái hừ lạnh sau đó xoay người tiếp tục đi của nàng ta.“Trong hoa viên có một cái đình, thưởng cảnh vô cùng tốt, mời các vị qua bên này!”Mấy cô nương ở đây đều là tiểu thư quyền quý, cho dù ở trong phủ như thế nào một khi ra ngoài ai ai cũng trưng ra vẻ mặt ôn nhu, dịu người đến đình, bên trong đã sớm chuẩn bị đệm mềm, Hòa Linh tìm một vị trí ngồi xuống, cũng không hề lên tiếng, chỉ lắc lắc cái khăn trong vị cô nương lên tiếng pha trò, giải tỏa bầu không khí trầm mặc.“Bộ váy này của Ngũ tiểu thư thật là đẹp mắt, ta trở về cũng muốn đặt may một bộ!”. Một thanh âm thành thật vang lên từ phía tiểu cô nương mặt tròn tròn, Hòa Linh đoán nàng ta cũng cùng độ tuổi với mình nên mỉm cười đáp “Cái này ta đặt may ở ti y phường”.Đây ắt hẳn là tiểu tôn nữ nhà Lâm Thượng thư, hình như là...... cái gì Lâm ấy....“Ti y phường sao? Nhà chúng ta bình thường không mời bọn họ, nương ta vẫn thường nói tay nghề khuê phòng nhà mình tốt hơn. À đúng rồi, ta tên là Dĩnh Chi. Nương ta hay gọi ta là Chi Chi, ngươi cứ kêu ta Chi Chi là được!”. Lâm Dĩnh Chi ngây thơ nói, nàng ấy đơn thuần, cũng không phải muốn nhắm vào Hòa Linh. Chẳng qua, mấy cô nương trong kinh cũng có không ít người thích dùng đồ của ti y phường, lời này vừa ra cũng khiến cho vài người thấy xấu Dĩnh Chi...... Đúng vậy, nàng ấy là Lâm Dĩnh Chi, Lâm gia là một trong những thế gia trong kinh còn nàng ấy là tôn nữ nhỏ nhất của Lâm gia, cũng là người được yêu chiều Linh nhướng mày, đáp lại “Nhà chúng ta cũng có tú nương, nhưng ta vẫn thích đặt may ở bên ngoài hơn, kiểu dáng thật đặc biệt. Này ngươi cứ nhìn thử mà xem?”. Hòa Linh đứng dậy, quay một vòng, gió nhẹ thổi bay, áo choàng rực rỡ tung bay theo khiến cho bọn họ nhìn đến ngây Dĩnh Chi nuốt nuốt nước bọt, nghiêm túc nói “Đẹp cực kỳ, ta rất muốn đặt may ngay bây giờ!”Hòa Linh mỉm cười “Có lẽ ta nên tìm ti y phường đòi trích chút lợi nhuận mới được, xem đi, nếu như không phải ta cật lực đề cử, thì sao Chi Chi có thể thích như thế chứ!”Mọi người tất nhiên đều hiểu đây là nói vui mà thôi, ai nấy đều che miệng nở nụ cười.“Ôi? Vị bên kia, có phải phải là Tạ công tử hay không?”, từ ngày Hòa Tuyết được mẫu thân mình dạy bảo đã thành thật hơn rất nhiều, hôm nay cũng không dám tác oai tác quái. Nhưng vừa nhìn thấy Tạ Du Vân, vẫn không thể nào kìm lòng cô nương lập tức nhìn qua, chỉ thấy Tạ Du Vân đứng ở bên hồ nước, một thân áo trắng, lẳng lặng nhìn mặt hồ, công tử ôn nhuận như ngọc lại có vẻ mặt đau thương như chẳng mấy chốc sẽ trầm mình xuống Ngọc hơi hơi cắn môi dưới, nói “Xảo Tịch, ngươi đi nhìn xem. Hay là có vấn đề gì?”Xảo Tịch vâng dạ, vội vàng đi Dĩnh Chi phất tay gọi “Cẩn Chi ca ca!”.Tạ Du Vân đứng ở đó hoàn toàn không nghe thấy Lâm Dĩnh Chi nói gì, nhưng người nào đó vẫn nhiệt tình hô “Cẩn Chi ca ca, Cẩn Chi ca ca......”Hòa Linh nhàn nhàn nói “Đừng để đứt hơi mà chết, hắn sẽ không nhảy vào đâu!”. Đây hoàn toàn là việc không đáng Chi vỗ đầu “Cũng đúng!”, rồi liền nở nụ cười, thật là một tiểu cô nương đơn thư Trần gia cất giọng đầy ý cười nói “Ai không biết, tương lai Dĩnh Chi sẽ gả đến Tạ gia, hiện tại quan tâm đến phu quân tương lai như thế âu cũng là bình thường.”Tuy rằng lời nói có ý trêu chọc nhưng lại thốt ra từ miệng một cô nương gia thì dù sao cũng không ổn hơn nữa, Hòa Linh còn nhìn ra ác ý trong mắt nàng Chi đỏ mặt, hờn dỗi dậm chân “Trần tỷ tỷ khi dễ người ta!”Trần tiểu thư vừa dứt lời, lại thấy thái độ của Lâm Dĩnh Chi như thế thì ngay lập tức ánh mắt của những cô nương còn lại liền thay đổi, ghen tuông nồng đậm, quả thực không dám nhìn trực điều, không đợi nha hoàn Xảo Tịch đi đến chỗ Tạ Du Vân thì một nữ tử đã đến đứng bên cạnh, người nọ uyển chuyển hàm xúc khả ái, thanh thuần như nước. Không cần phải nói cũng biết, kia đúng là Triệu Uyển Oánh biểu muội Tạ Dĩnh Chi chu miệng “Hồ ly tinh kia sao lại theo tới chứ. Có ai mời nàng ta đâu?”Trần tiểu thư mỉm cười đáp “Có lẽ là theo Tạ công tử đến. Chẳng phải huynh ấy luôn đối xử vô cùng tốt với biểu muội của mình hay sao?”.Hòa Linh chán ghét nhất chính là loại người trong miệng giấu kim chuyên khi dễ người như thế này. Tuy Lâm Dĩnh Chi không có quan hệ gì với nàng, nhưng những lời khinh khi người khác như vậy nghe vào tai vẫn thấy khó chịu.“Trần tỷ tỷ quả nhiên hiểu hết thảy về Tạ công tử, so với Chi Chi còn tỏ tường hơn nhiều!” Hòa Linh vần vò khăn tay, cũng không thèm để ý đến ai “Người không biết còn tưởng rằng mỗi ngày tỷ đều nấp ở Tạ phủ ấy!”“Ngươi!”, Trần tiểu thư cắn môi, nhưng rất nhanh liền tươi cười đáp lại “Kỳ thật đây cũng chẳng là bí mật gì, ai ai mà không biết chuyện này chứ!”Hòa Linh còn gục gặc đầu, ra vẻ như đang thụ giáo “À, hóa ra người người đều biết, nhưng dường như tỷ tỷ đặc biệt biết nhiều hơn thì phải!”Trần tiểu thư xiết chặt khăn tay “Ngũ tiểu thư cứ hay nói đùa!”Hòa Linh đứng dậy “Đúng vậy, chỉ đùa một chút thôi mà!”, sau đó nhìn về phía Tạ Du Vân, mà tên nam tử áo trắng đang cách xa tít mù tắp kia không biết vì sao đột nhiên lại nhìn sang đây. Bốn mắt nhìn nhau, Hòa Linh trào phúng cười “Giống như, không có cái gì đặc biệt cả!”.Trần tiểu thư đột nhiên lại nghiêm túc nói “Tạ công tử ở trong lòng Ngũ tiểu thư...... Tất nhiên là không bằng người ta rồi!”.Hòa Linh “Tò mò” hỏi “Vậy không biết, người ta trong miệng Trần tiểu thư là ai!”“Ta nghĩ, người nào đó trong miệng Trần tiểu thư chắc hẳn là mình rồi!”. Một giọng nam trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo ý cười đột nhiên vang lên......Thanh âm này..
Sở tướng quân rất khiếp sợ, khiếp sợ giống vậy, còn có hai người khác, Trí Viễn và Trí Ninh, bọn họ căn bản cũng không có nghĩ đến, Thiên tử thật sự quyết định xuất binh Giang Nam tiễu trừ Thủy Phỉ. Thủy Phỉ là họa không phải một ngày hay hai ngày, nhưng Thiên tử đột nhiên quyết định trừ phiến loạn, để cho tất cả mọi người giật mình! Sở tướng quân vẫn nhớ, lúc Trí Ninh đến đây nói nguyên do, rốt cuộc tuổi còn nhỏ, dấu không được chuyện gì, mặc dù y hết sức không muốn nói tới Hòa Linh, nhưng lại vẫn bị Sở tướng quân hỏi. Mà hiện nay, lời Hòa Linh đã nói, thật ứng giống nhau cảm thấy khiếp sợ, còn có Trí Viễn Trí Ninh, bọn họ đều là tự mình nghe Hòa Linh nói qua, càng cảm thấy, mình quả nhiên là không có học tốt, nếu như học tốt, làm sao sẽ như thế! Cũng càng nghiêm túc, bọn họ không thể bị một cô nương làm hạ thấp đi! Lần này trừ phiến loạn, Thiên tử vốn là định Mông đại tướng quân trong triều, nhưng mà Tạ thừa tướng liên tục hết lòng, đổi thành Chu tướng quân, mặc dù là hết lòng, Chu tướng quân và Tạ thừa tướng quan hệ cũng không thân mật, nói cho đúng, tương đối kém! Theo cách nói của Tạ thừa tướng, Chu tướng quân tổ thượng là người Giang Nam, thích hợp làm cái này hơn. Mông tướng quân mặc dù lợi hại, nhưng rốt cuộc là người phương bắc, không bằng Chu tướng quân thích hợp triều võ tướng, thế lực lớn nhất chính là Mông tướng quân, tiếp theo là Chu tướng quân, Chu tướng quân, Sở tướng quân. Sở tướng quân ở triều trong tứ đại tướng quân, lớn tuổi nhất, nhưng thứ hạng thì đứng hàng chót nhất. Mà lần này Chu tướng quân mang binh xuất chinh, nếu như nhất cử tiêu diệt Giang Nam Thủy Phỉ, nghĩ đến tất nhiên được Thiên tử coi trọng, vượt qua Chu tướng quân đã là tất nhiên, sợ là cùng Mông tướng quân cũng có thể cao hơn một bậc. Chính vì vậy, xuất chinh lần này rất quan trọng, lúc này, Sở tướng quân hết sức đau lòng mình không nắm bắt được cơ hội lần này, mặc dù trừ phiến loạn có nguy hiểm, cũng chưa chắc có thể thành công, nhưng tóm lại có như vậy tiến hơn một bước cơ hội! Thân là một võ tướng, nếu như trên chiến trường không thâu được nhiều ưu thế, làm sao có thể đủ làm cho người ta xem trọng! Mông tướng quân có thể để cho ra cơ hội này, bởi vì bản thân của y là người không dễ bị người khác lấy động, nhưng trong ba người, là hoàn toàn khác nhau!Nếu như sáng nay y đối với việc trừ phiến loạn biểu hiện hết sức kiên định, chưa chắc sẽ không là y đi Giang Nam trừ phiến loạn, mà bây giờ, tất cả đã thành định cục, Chu tướng quân trừ phiến loạn, đã là tất nhiên! Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng Sở tướng quân cũng không khó chịu lắm, chuyện này cho ông cảnh tỉnh, như vậy có thể thấy được, giỏi về phân tích triều đình, là cực kỳ trọng yếu! Mà mấy đứa bé học tập, cũng là cực kỳ trọng yếu. Bây giờ mặc dù không thể tùy tiện đem những người khác cũng đổi tiên sinh, nhưng lại có thể them chút yêu cầu, nghĩ như vậy, Sở tướng quân lại an ủi rất nữa, Hòa Linh bên kia, trưởng thành hơn mong đợi! Cái tiểu nha đầu này không đơn giản! Nếu như không có trải qua nghiên cứu, nàng làm sao nói chính xác như vậy, một chuyện, đã để ông nhìn thấy hai lần thành quả, nếu nói là trùng hợp, ông không tin! Sở tướng quân lập tức đợi Hòa Linh bình tĩnh, Hòa Linh thật đúng là cảm thấy cả người rét run, nếu như một người không thể đưa ra yêu cầu như vậy, cần gì phải thân thiết. Dù sao, ông là người có thể từ bỏ ngay ca nữ nhi ruột thịt của mình! Đúng, Hòa Linh nhìn ra được, nếu như Sở thị đang nháo chuyện, lão tướng quân chắc là sẽ không thả bà ta, một nữ nhi chỉ có thể cho Sở gia thêm gièm pha mà không có kết quả gì tốt đẹp, Sở lão tướng quân sẽ không ngại xử lý nó, điều này nàng đã sớm thấy rõ!Hiện tại chỉ nhìn, Sở thị có thể tìm đường chết đến mức nào! Mà Sở lão tướng quân có thể dễ dàng tha thứ đến mức nào! Bất quá Hòa Linh bây giờ đối với Sở thị cũng không phải cảm thấy hứng thú, nàng cảm giác hứng thú là Triệu Uyển Như, trừ phiến loạn bắt đầu, Tạ thừa tướng hết lòng với Chu tướng quân, lại nói, hai người này ở trong triều đình còn có tranh chấp, nhưng Tạ thừa tướng lại có thể chú trọng đại nghĩa hơn, quả nhiên là người đáng kính trọng. Nhưng Hòa Linh xem ra, cái này đã nói lên, Tạ thừa tướng cùng Chu tướng quân, thật ra thì một nhóm, Tạ thừa tướng trong tay có Triệu Uyển Oánh, y nhất định sẽ lợi dụng Triệu Uyển Oánh đối phó Vân Phong, nàng ngược lại không giúp đỡ Thủy Phỉ, dù sao có thể cùng Triệu Uyển Oánh cấu kết, cũng không phải là người tốt gì. Huống chi còn là Thủy Phỉ, mặc kệ cướp của người giàu giúp người nghèo khó thế nào, rất nhiều chuyện, đều là nàng không biết! Nàng không thể mù quáng phán đoán!Phải nói Tạ thừa tướng một bước cờ này đi cực tốt, đề cử người có chút dối đầu với mình là Chu tướng quân, đạt được Hiền Danh, mà Chu tướng quân nhưng thật ra là cùng ông một phe, chỉ cần ông lấy Triệu Uyển Oánh này ra làm đòn sát thủ, Vân Phong cầm đầu Thủy Phỉ tất nhiên sẽ bị bắt! Chu tướng quân đạt được lớn hơn trợ lực, thật là một bước quân cờ tốt. Mà quân cờ tốt, là nàng hiện nay không đáng tan được đấy! Về phần Lục Hàn, y chưa chắc không biết chuyện này, nhưng y lại dung túng tình thế phát triển, bởi vì hắn ta khác với yêu cầu của bản thân. Cái y muốn, là tiêu diệt Thủy Phỉ, mà mình đương nhiên cũng là hi vọng tiêu diệt Thủy Phỉ, nhưng người tiêu diệt Thủy Phỉ, nàng không hy vọng là Chu tướng quân, nhưng bây giờ xem ra, nàng quản không được nhiên, sự tình phát triển ý như nàng dự đoán trước, Triệu Uyển Oánh lên đường trở về Giang Nam, chỉ ở đại quân trước khi xuất phát năm ngày, nàng đi trước thời hạn. Hòa Linh có chút chán ốm, nàng cảm thấy, đầu óc của mình không thể sử dụng tốt hơn! Mà lúc này, Tạ thừa tướng ngược lại đắc chí vừa lòng, ông hết sức hài lòng tình hình bây giờ. Trừ phân phó Tạ Nam, cùng với người khác cũng giao phó thỏa đáng, chỉ cần Triệu Uyển Oánh trong ứng ngoài hợp, không lo Thủy Phỉ diệt trừ không được."Thùng thùng" tiếng gõ cửa vang lên, Tạ thừa tướng nói "Vào đi!"Quả nhiên, chính là Tạ Du Vân, Tạ Du Vân vào cửa, thở dài nói "Thăm kiến phụ thân!"Tạ thừa tướng gật đầu, "Ngồi đi!"Một bên Tạ Nam cùng kiến lễ, nói "Thừa Tướng, đã như vậy, như vậy thuộc hạ đi xuống trước!"Tạ Du Vân nhìn Tạ Nam rời khỏi, nói "Phụ thân vì sao kiên trì muốn cho Uyển Oánh trở về, con thấy, nàng cũng không muốn đi!" Lần này y cuối cùng là không vâng lời Tạ Thừa tướng, đã cố gắng nhịn xuống, nhưng dù nhịn xuống, lại cuối cùng không hoàn toàn nhịn được, liền hỏi!Tạ thừa tướng càng phát ra cảm thấy, mình đối với Tạ Du Vân giáo dục đã sai, lúc nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, không để cho y dính một tia xám xịt, chỉ hy vọng y có thể lớn lên chân chính thành giai công tử tao nhã! Nhưng y lại quên mất, cái y muốn, là khôn khéo như y tao nhã giai công tử, mà không phải cái gì cũng không biết, chỉ biết nhân từ nương tay!"Nàng trở về, tự nhiên có lý do của nàng, chẳng lẽ còn lại cảm thấy, ta sẽ hại nàng sao? Hơn nữa Cẩn Chi, Uyển Oánh căn bản không phải ngươi nghĩ đơn giản như vậy." Tạ thừa tướng tình ý sâu xa!Tạ Du Vân cau mày, cũng không bởi vì lời nói của Tạ thừa tướng mà nhẹ nhõm, ngược lại, y càng chú ý chuyện này. Trầm ngâm một chút, hỏi "Nếu con không biết, nếu nàng không đơn giản, vậy thì mời phụ thân nói cho con biết. Con chỉ muốn biết chân tướng sự tình, người cái gì cũng không nói, thì con làm thế nào biết đây? Nếu như xảy ra chuyện giống lần trước, nên làm thế nào mới phải? Con không cầu gì khác, chỉ cầu phụ thân đối với con thẳng thắng!"Tạ thừa tướng "Là cha thì không muốn để cho con tiếp thu những kiến thức đen tối này!""Nhưng con cũng cần biết những thứ này! Con không thể chuyện gì cũng không biết! Người mỗi lần đều không nói, sau đó để tùy còn hoài nghi, tùy con suy đoán. Cuối cùng đưa đến kết quả, sẽ chỉ làm chuyện càng hư." Tạ Du Vân nghiêm túc, "Có khi kết quả là ngoài dự đoán của con, có khi kết quả để cho con khó có thể tiếp nhận, nhưng mà con phải biết những thứ này, mới có thể chân chính trưởng thành, dù không trưởng thành, con cũng không cản trở người!"Tạ thừa tướng nhìn Tạ Du Vân, rốt cuộc hài lòng gật đầu, mặc dù ông không có hoàn toàn hiểu mình như mình nghĩ, nhưng có thể cố gắng hiểu, thật là tốt."Thời điểm Triệu Uyển Oánh ở Giang Nam, liền cùng người đứng đầu Thủy phỉ Đổ Thừa Vân Phong có quan hệ thân mật. Nàng cũng mượn quận hệ từ Đổ Thừa Vân Phong quan hệ không ngừng đạt được thắng lợi trừ phiến loạn. Thật ra thì, đổ thừa Vân Phong cùng Triệu gia là hai bên cùng có lợi, đổ thừa Vân Phong vì Triệu gia cung cấp tin tức, thật ra thì cũng coi là diệt trừ kẻ thù. Mà Triệu gia đạt được trừ phiến loạn thắng lợi."Tạ Du Vân tuyệt đối không ngờ rằng, xem ra biểu muội dịu dàng mềm yếu thế nhưng cùng Thủy Phỉ cấu kết ở chung một chỗ, y không thể tin mà hỏi "Có thể hay không, có phải hay không là hắn bức bách nàng? Uyển Oánh là một cô nương, nàng có lúc, cũng là thân bất do kỷ!"Tạ thừa tướng cau mày, ông biết, cũng biết Cẩn Chi là một người tốt bụng, nhưng thực tế không phải là như vậy!"Con không ở bên cạnh nàng, làm sao biết nàng không có đối với Lại Vân Phong nịnh hót cười đấy! Ta cho ngươi biết, là Triệu Oánh mình quyến rũ Lại Vân Phong, tính toán ra, Lại Vân Phong mới phải là người vô tội! Cho nên ta nói rồi, nữ nhân, là không thể tin tưởng! Lương Tú Nghiên như thế, Triệu Uyển Oánh cũng vậy! Họ chỉ có tốt đẹp chính là thân xác, mà thực tế! Bọn họ đều có ý nghĩ của mình, đều nghĩ tới tính toán người khác, ngươi cho rằng bọn họ đối với ngươi thật lòng, bọn họ nhìn trúng, cũng chỉ là Tạ gia cái cửa này thôi!" Tạ thừa tướng tàn nhẫn nói, nhìn nhi tử khó chịu như vậy, y tiếp tục nói "Phụ thân thật ra thì vẫn luôn rất hối hận, hối hận từ nhỏ đến lớn đều không cho con tiếp xúc những thứ con nên tiếp xúc. Con phải biết, phụ thân đi tới vị trí này, bỏ ra bao nhiêu tâm lực! Tạ gia ba đời làm tướng, con biết Tạ gia bây giờ nguy hiểm có bao nhiêu không?"Tạ Du Vân không hiểu "Tạ gia chúng ta mấy đời trung lương, chỉ cần chúng ta an phận thủ thường, chẳng lẽ bọn họ còn có thể làm cái gì hay sao?""Hồ đồ! Con nghĩ chúng ta an phận thủ thường là có thể an toàn sao? Con cho rằng trong thế gian này, tất cả mọi chuyện đều như con mong muốn sao? Cẩn Chi a! Không phải như thế! Con còn chưa hiểu ban đầu Sở Hòa Linh tại sao muốn ở trên đường cái nói ra như vậy sao? Nàng một nữ hài tử tại hậu trạch cũng có thể biết, có thể thấy được, cũng rất nhiều người là nghĩ như vậy đấy! Chúng ta không đánh cuộc được, con luôn oán giận phụ thân, luôn nói ta làm sai, luôn nói ta chuyên quyền độc đoán. Nhưng sự thật chứng minh, ta căn bản cũng không có sai! Mai Cửu coi ngươi như bạn tốt, vì sao lại để người ở tại bên cạnh con người mà con yêu thích Lương Tú Nghiên? Lương Tú Nghiên nếu như thật yêu con, tại sao lại gả cho ta làm thiếp? Tại sao cứu đi Tô thần y? Triệu Uyển Oánh thật thích ngươi, tại sao lại cùng Lại Vân Phong thân mật? Đây tất cả, con còn chưa có thật tốt suy nghĩ một chút sao?"Tạ Du Vân khiếp sợ ngồi ở chỗ đó, hẳn là nhất thời không nói gì, y không biết nên nói gì. một hồi lâu, y ngẩng đầu, nghiêm túc nói "Có thể coi là như thế này, chúng ta cũng không thể buông tha chánh nghĩa! Người muốn dùng Uyển Oánh dẫn dụ LạiVân Phong mắc câu sao? Nhưng người cũng không suy nghĩ một chút, nếu như Uyển Oánh thất bại, nàng còn mệnh không chứ!""Nhưng con cũng không suy nghĩ một chút, nếu như nàng hiệp trợ trừ phiến loạn thành công, sẽ có không ít người lấy được chỗ tốt. Triệu Uyển Oánh một nữ nhân mục nát, con thật cảm thấy nàng ta ngây thơ như tiên nữ sao? Lại Vân Phong, chắc gì chỉ có một Lại Vân Phong là khách quý của nàng!" Tạ thừa tướng cực kỳ tức giận, "Chính ngươi suy nghĩ thật kỹ!"Tạ Du Vân đứng dậy, y lúc này, thật không biết làm thế nào cho phải, ngoài cửa sổ nổi gió, hình như giống muốn mưa, y đứng ở bên cửa sổ, nói "Trời muốn mưa!""Sóng gió nổi lên, đại sự đến!" Tạ thừa tướng hắng giọng, ngay sau đó, "Tạ gia muốn sống, không thể phụ thuộc bất kỳ một cái Vương Gia nào!"Tạ Du Vân khiếp sợ quay đầu lại, không thể tin nhìn Tạ thừa tướng, y ngập ngừng khóe miệng, run rẩy nói "Phụ thân, ngài là nghĩ......" Y nói không ra hai chữ kia, phụ thân của y, phụ thân của y muốn mưu phản!"Ta hôm nay có thể nói như vậy cho con biết, con nên biết là vì cái gì!""Không, con không làm được!" Tạ Du Vân nghiêm nghị nhìn phụ thân "Phụ thân, con vẫn luôn hết sức tôn kính người, người tại sao, tại sao phải khiến con thất vọng! Không trách được Sở Hòa Linh cũng có thể nói ra như vậy! Thì ra là, nàng nói thật những thứ trong lòng của người, người thật sự có tính toán như vậy, phụ thân, phụ thân, ngài tại sao có thể làm một loạn thần tặc tử, các triều đại đổi thay, phàm là tạo phản, cũng sẽ không có kết quả tốt!""Ta cho con biết, không phải để cho con dạy dỗ ta! Cẩn Chi, hôm nay con còn không hiểu, từ nay về sau, con sẽ hiểu."Tạ Du Vân hất tay Tạ thừa tướng ra, "Không, con không thể hiểu, người quá đáng sợ, người thật là quá đáng sợ, con không thể tha thứ cho người, con không thể tha thứ cho người cha có bộ dạng này! Người tránh ra!"Nói xong, Tạ Du Vân trực tiếp chạy ra ngoài, tiếng sấm ầm ầm vang lên, chỉ lát nữa là trời mưa, nhưng Tạ Du Vân liều mạng, y trực tiếp chạy đi ra ngoài, nhưng đến ngoài cửa lớn Tạ phủ, lại không biết đi nơi nào! Giống như, y đã không còn có nơi có thể đi......Mưa to nổ vang, Hòa Linh đứng ở bên cửa sổ, lẳng lặng nhìn phía ngoài gió lớn mưa rào, cũng không chịu đóng cửa sổ, Xảo Âm thấy, khuyên nhủ "Tiểu thư, ngừoi đóng cửa sổ đi thôi. Như vậy mưa tạt vào, lây dính khí lạnh. Người thể cốt yếu, nếu như bệnh thương hàn, nên khó chịu!"Hòa Linh đưa tay tiếp được nước mưa, nước mưa đánh vào trên tay của nàng, chậc chậc, hết sức dồn dập. Hòa Linh cũng không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt cười, "Các ngươi tin sao?""Cái gì?""Thật ra thì ta có chút sợ, ta có chút sợ trời mưa như vậy, luôn là cảm thấy, giống như sau một khắc, ta liền muốn biến mất." Cho nên mỗi một ngày, ta đều muốn đem ngày nay làm thành ngày cuối cùng đã tới, các ngươi hiểu không!Xảo Âm đi tới bên cạnh Hòa Linh, phủ thêm áo choàng cho nàng, nói "Chúng ta sẽ bảo hộ tiểu thư, tiểu thư không cầnsợ nha!"Hòa Linh đột nhiên liền cười khanh khách ra ngoài, nàng cảm khái nói "Thật ra thì ta rất cường đại căn bản cũng không cần bảo vệ! Không có ai lợi hại hơn ta!"Xảo Âm mỉm cười lắc đầu "Tiểu thư không có chút nào cường hãn, tiểu thư chỉ là một tiểu nữ hài, người chỉ giả bộ có chút lợi hại thôi, thật ra thì đơn thuần nhất rồi!"Hòa Linh nghiêng đầu, "Thật sao?""Nàng lừa gạt ngươi!"Nam tử che dù xuất hiện tại bên cửa sổ, Hòa Linh sửng sốt một chút, nàng ngược lại không nghĩ tới, người tới lại là Mai Cửu. Xem ra, nơi này của nàng thật đúng là cửa thành, người người cũng tới. Có điều tới thì tới, ngươi đội mưa! Làm gì phải che dù! Còn giả vờ gì nữa chứ!"U, không biết ngọn gió nào,đac thổi Cửu Công Tử qua đây! Thật là khách quý đến!" Cũng không phải sợ bị người Phát ”Hiện!”Mai Cửu nhìn nàng rụt tay về lại, cười "Ta là không ngủ được, liền muốn ra ngoài đi dạo, đi tới đi lui, liền tới nơi này, nàng không phải ghét bỏ ta chứ?"Hòa Linh nghiêm túc "Đúng là ghét bỏ."Mai Cửu đương nhiên không có da mặt dày như Lục Hàn, đỏ mặt, nhưng mà vẫn nói "Ta cho là, chúng ta vẫn tính là bằng hữu!"Hòa Linh nhíu mày "Ai u này, ngài thế nào thiếu bằng hữu đem ta cũng nhận lầm thành bằng hữu của ngài rồi sao! Bằng hữu tốt nhất của ngài, không phải Tạ Du Vân công tử sao? Sao rồi hả? Hai người các ngươi giận dỗi nữa à! Ngược lại hợp với tình hình! Thời tiết như vậy, thật sự rất thích hợp cắt bào đoạn nghĩa!"Mai Cửu cười khổ "Có người nào từng nói vơi nàng rằng, nàng liệu sự như thần không?"Hòa Linh hả hê ngẩng đầu, "Tất nhiên, ta là Sở Bán Tiên mà!"
Cái này, Trí An quả thật thấy xấu hổ, vốn dĩ hắn còn có thể biểu hiện bình tĩnh, nhưng hiện tại thì không, ngươi một tiểu cô nương nói ra lời này, trong giọng nói còn mang theo ác ý, ngươi bảo hắn làm sao có thể bình tĩnh được. Nhưng mà hắn lại không thể nói điều gì khác, dù sao người ta cũng chưa nói cái An miễn cưỡng duy trì khuôn mặt tươi cười, nói "Được rồi, ta với Tam ca của muội không ở nơi này quấy rầy muội nữa, thấy thân thể muội không vấn đề gì, chúng ta đi trước đây." Trí Viễn ngược lại không nói gì, nhưng mà hắn nâng chung trà lên nhấp, cũng là lúng túng nha!Hòa Linh đu đưa chân, "Không phải biểu ca bị bất lực đấy chứ? Nếu không vì sao các ngươi lại che giấu?"Phụt! Trí Viễn phun thẳng ngụm trà ra ngoài, mặt hắn đều đỏ ửng, vì vậy không dám nhìn Hòa Linh một cái. Vẻ mặt Trí An khó coi, hồi lâu, rốt cuộc nói "Hồ đồ, nói bậy bạ gì đó! Muội là một tiểu cô nương, không nên nghe bọn họ nói bậy! Ta...chúng ta đi thôi!" Trong tiếng nói đều lộ ra run người chạy trối chết, xem bọn hắn chạy, Hòa Linh nhịn không được mà lộ ra một nụ cười, "Thật là làm cho ta lỡ việc. Xảo Âm ngược lại có mấy phần hiểu, "Tiểu thư không muốn bọn họ ở chỗ này nên cố ý nói như vậy." Hòa Linh đặt chân ngồi xếp bằng trên ghế."Hôm nay mẫu thân sẽ dẫn ta đi gặp cữu cữu."Đối với chuyện này, nàng vô cùng mong chờ. Nàng rất vui vẻ thoải mái trao đổi với cữu cữu. Xảo Âm nhịn không được mỉm cười, bình thường cũng không thấy tiểu thư mong đợi gặp mặt cữu lão gia như vậy. "Cữu cữu tặng đồ cho ta thật sự không tệ." Hòa Linh thản nhiên nói, có vẻ rất hài lòng. Quả nhiên giống như Hòa Linh dự đoán, không lâu sau, đại nha hoàn bên cạnh Lan thị tới đây mời nàng, Hòa Linh nhíu mày, dẫn theo Xảo Âm tới phòng của mẫu thân nàng, viện của Lan thị lớn hơn viện của Hòa Linh nhiều, dọn dẹp cũng rất hợp lí, mẫu thân nàng xuất thân Thương Hộ, thường người ta hay nói nữ nhi thương hộ không có hiểu biết, vì vậy mọi việc nhất định phả dựa vào mẫu mực, cũng vì điểm này khiến cho đại phu nhân và Tứ phu nhân xem thường nơi này. Có tiền là có thể mua được "mẫu mực" sao? Quả nhiên là người phàm cữu của Hòa Linh đúng thật là người làm ăn, lúc nào gặp người khác cũng tươi cười, ngay cả ngoại sinh nữ nhi của mình cũng như thế. Toàn thân ông mập mạp, hiện tại thời tiết này đi lại nhiều người đầy mồ hôi, nhìn ông không ngừng dùng khăn lau mồ hôi, Hòa Linh cảm thấy người quá mập cũng không tốt."Hòa Linh ra mắt cữu cữu." Nàng mỉm cười cuối chào, Lan Đại Phú lập tức khoát tay "Mau dậy mau dậy."Cùng lúc ở trong phòng còn có Lan thị và Trí Ninh. Trí Ninh vội vàng mở miệng, "Tỷ tỷ nhanh ngồi." Hòa Linh đồng ý ngồi bên cạnh Trí Ninh, đánh giá người cữu cữu này, toàn thân phúc hậu, thật như tên gọi. Lan Đại Phú thấy ngoại sinh nữ nhìn mình, mồ hôi càng tuông ra nhiều hơn. Chà! Ngoại sinh nữ nhà mình, cũng quá đẹp đi! Đã lớn hơn rồi! Hoàn toàn thừa hưởng ưu điểm của hai phu thê muội muội, thực sự một chút khuyết điểm cũng không có!Chả trách đến Lục công tử cũng tâm viên ý mã! Chà chà! Tuổi nhỏ như vậy, mà hắn đã mở miệng bảo lấy cho bằng được. Đúng là có quyền thế, nhưng không có đạo đức!"Đồ của cữu cữu đưa, ngoại sinh nữ có thích không?" Ông cười giống phật Di Lặc. Hòa Linh gật đầu, "Cháu đã dùng, đa tạ cữu cữu!" Nàng cười mỉm, lỗ mũi lão hồ ly này thính như vậy, làm sao không ngửi thấy được nàng dùng nước hoa hồng là của ông đưa."Cám ơn cái gì, đều là người nhà cả." Lan Đại Phú xoa tay, "Ngoại sinh nữ à, cháu còn thích cái gì, cữu cữu sẽ đưa cho cháu, đã là cữu cữu đều thương ngoại sinh nữ, ta rất tán đồg lời nói này. Cữu cữu thương cháu hơn cả Trí Ninh nữa!"Lan thị xụ mặt, không vui lòng. Hòa Linh nhìn thấy sắc mặt Lan thị, bật cười, thật sự đúng là nhi tử lớn hơn trời! Lan Đại Phú nhìn thấy dáng vẻ hẹp hòi này của muội muội mình, chẳng biết tại sao, ông cảm thấy, trong ánh mắt ngoại sinh nữ này lộ ra tràn đầy mỉa tiếp tục nói, "Ngoại sinh nữ à! Bên ngoài hiện tại đều nói, cháu được Lục công tử yêu mến. À không, cháu nói cho cữu cữu nghe một chút, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì hả! Hai người quen biết nhau sao!" Ông liếc nhìn chiếc chuông nhỏ trên chân Hòa xem, nhất định trực tiếp như vậy!Hòa Linh mỉm cười "Chúng cháu không quen! Mọi người hiểu lầm thôi, cháu nghĩ nếu như quen biết, như vậy cháu hi vọng hắn đi chết." Hòa Linh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lan Đại Phú, Lan Đại Phú vốn đang cười mỉm, nghe được lời này, lập tức ngây người, hồi lâu lúng túng cười "Ha ha, ha ha ha, ngoại sinh nữ thật biết nói đùa."Hòa Linh nhíu mày "Nói đùa sao? Cháu không biết đâu!" Nàng xoa tay của này, Lan Đại Phú không biết nên nói cái gì cho tốt, ông ở thương trường lăn lộn lâu như vậy, cũng coi như biết đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy. Nhưng bây giờ thật đúng là không nói tiếp được rồi. Chất nữ này, đúng là không cho người ta mặt mũi gì cả. Ngón tay Hòa Linh lướt qua cái ly trên bàn, cười hỏi "Lần này cữu cữu tới đây không phải chỉ vì tham gia thọ yến của tổ phụ cháu đấy chứ?"Lan Đại Phú lau mồ hôi, tuy giọng nói êm ái như hoàng anh xuất cóc, nhưng ông lại cảm thấy có gì đó không đúng, ngoại sinh nữ không đúng nha! Trong lời nói chỉ có một chữ Lạ!"Ặc, ha ha, ha ha ha, ta tiện đường tới bàn về chút chuyện kinh doanh." Hai tay ông tạo thành chữ thập đứng bên cạnh Hòa Linh như báo cáo thị chưa từng thấy bộ dạng này của ca ca mình, mở miệng nói "Ca ca, huynh làm gì vậy, nhanh ngồi đi! Hòa Linh chỉ là tiểu bối, huynh đứng nói chuyện như vậy, thật không có tôn nghiêm của người làm ăn gì cả." Nàng nhìn ca ca mình, rất không vui. "Lăn qua một bên, muội thì biết cái rắm gì!" Lan Đại Phú quay đầu lại mắng Lan Đại Phú trách mắng, Lan thị không vui quay đầu đi. Ông đang vui vẻ nói chuyện cùng tiểu cô nương trước mặt, muội ấy quan tâm làm gì. Lan thị cũng thật lạ, bà biết cách dùng tiên, biết nên kiếm tiền, tuy nhiên lại quá để ý thân phận nữ Thương hộ của mình, dù vâng lời ca ca của mình nhưng nàng vẫn tức giận. Cuộc đời nàng mong muốn lớn nhất là thoát khỏi thân phận này, bây giờ mặc dù nàng là Tam nhi tức con dâu thứ ba của Sở gia, nhưng Sở gia không phải là trăm năm thế gia, điều này khiến lòng nàng lo lắng. Nếu như vậy, thì hi vọng lớn nhất hiện tại của nàng là nhi tử, nếu như Trí Ninh tài giỏi, như vậy địa vị của bọn họ hoàn toàn khác rồi. Cho nên...... Lan thị nhìn về phía nhi tử của mình, cảm thấy rất vui Đại Phú không thèm quan tâm đến người muội muội kiến thức nông cạn của mình, ông ngồi cạnh Hòa Linh, cười, "Ngoại sinh nữ à! Cháu không quen Lục công tử thật sao! Nhưng dù không quen, cháu cũng không cần phải nói muốn giết hắn. Cữu cữu tuổi đã lớn sức khỏe không tốt, cũng biết sợ hãi. Cháu nói vậy, trong lòng ta rất sự đó!"Hòa Linh chu miệng "Cữu cữu không tin lời cháu sao! Cháu thật sự muốn giết hắn. Với lại, giết người có cái gì khó chứ."Lan Đại Phú không ngừng lau mồ hôi, "Ha ha, ha ha ha a!" Giọng cười mang vẻ lúng túng của ông tràn cả căn Linh xoay xoay ngón tay, hỏi"Cữu cữu, lần này người tới là nói chuyện kinh doanh gì vậy?" Dừng lại một chút, Hòa Linh mỉm cười, "Có một số người không nên tiếp xúc vẫn là tốt hơn. Có một số quan hệ, đừng tùy tiện nhờ vả. Nhìn thấy quan hệ tốt, thực tế cũng không hẳn là vậy! Đến khi bị người khác lợi dụng cũng không biết!" Hòa Linh nói xong, nhịn không được bật cười"Coi kìa, cháu nói lung tung cái gì vậy chứ! Thật ra, cữu cữu luôn khôn khéo hơn người khác, ở thương trường nhiều năm như vậy, sao lại không biết! Chất nữ khiến cữu cữu chê cười rồi phải?" Hòa Linh vẫn tỏ ra vẻ ngây thơ, nhưng Lan Đại Phú tự nhận là nhìn người, sẽ không dễ dàng cùng người khác bàn việc,thiên phú về phương diện này của ông không ai có thể so sánh được, ngoại nữ sinh này, tuyệt đối không phải là đứa nhỏ hiền lành."Không không, ngoại sinh nữ nói rất đúng." Lan Đại Phú cười, "Ta nghe nói, mẫu thân cháu lấy một gian cửa hàng từ trong đồ cưới của muội ấy ra cho cháu phải không?"Hòa Linh gật đầu, cười híp mắt "Đúng vậy! Mẫu thân hiểu cháu nhất."Lời nói của Hòa Linh khiến cho tâm tình Lan thị dịu đi một chút, "Nữ nhi của ta, ta dĩ nhiên phải thương. Ngươi luôn khoe khoan cho rằng chỉ có cữu cữu biết thương ngươi thôi sao?"Lan Đại Phú cằn nhằn "Sao lại nói là khoe khoan, Hòa Linh là quý nữ nhà cao cửa rộng. Mà đã là quý nữ, thì phải được nuông chiều. Sau này thiếu cái gì, chất nữ cứ sai người đến cửa hàng Như Ý ở kinh thành. Nơi đó là sản nghiệp của Lan gia. Cữu cữu sẽ không giấu giếm ngươi."Hòa Linh cười "khanh khách", thời điểm ở kiếp trước, quả thật cữu cữu đã tặng cửa hàng Như Ý cho nàng. Có thể thấy được, hai người là hợp tác rất vui vẻ! Có qua có lại, người khôn khéo như vậy thật dễ trao đổi."Cữu cữu, mẫu thân và tổ phụ mỗi người đều cho cháu một cửa hàng, mà cháu chỉ là tiểu cô nương, không thể quản lý được cửa hàng, nhân cơ hội người ở đây, người giúp cháu một tay, thuận đường đi với cháu qua xem một chút được không?" Hòa Linh thật đúng là nghĩ sao liền làm Đại Phú xoa tay đồng ý "Được!"Lan thị đối với nữ nhi của mình cũng không quan tâm lắm, vì vậy cũng không ngăn cản. Nhưng bà cũng không tin nữ nhi có thể lấy được gì từ trong tay ca ca của bà. Là người cực kỳ keo kiệt! Ông là kiểu người nếu nên cho sẽ không chút nào keo kiệt, không nên cho thì dù là một sợi tóc cũng không bỏ ra, lúc trước bà cố thuyết phục ca ca mình cho Trí Ninh một gian cửa hàng, ông nhất quyết không đồng ý."Mẫu thân, con có thể cùng cữu cữu ra ngoài được không?" Hòa Linh cười đi tới bên cạnh Lan thị làm thị trách nàng, "Ngươi đã cùng cữu cữu bàn tính rồi, còn hỏi ta làm gì, đi đi đi đi. Miễn là không gây ra phiền toái cho ta!"Hòa Linh gật đầu, "Con sẽ ngoan sẽ không gây phiền toái!"Trí Ninh nghe được câu con sẽ ngoan này, nghĩ đến người biểu ca nằm trên giường sống không bằng chết sợ tới mức đến bây giờ cũng không dám nói ra nội tình, rùng mình một cái. Lan thị đồng ý, đương nhiên sẽ đi nói với lão phu nhân một tiếng, Hòa Linh cũng không quan tâm về điều này. Lão phu nhân cũng không có ngăn cản, thứ nhất, nếp sống triều đại này cũng không quá khắt khe, nữ quyến thỉnh thoảng cũng là có thể ra ngoài; thứ hai, lão phu nhân cũng cho rằng với tính tình của Hòa Linh nếu như đi ra ngoài, sẽ dễ dàng kết giao bằng hữu, mặc dù Lan Đại Phú chẳng phải người cao quý gì, nhưng người cao quý chưa chắc sẽ không làm kinh doanh. Hòa Linh tiếp xúc nhiều người, đối với phủ tướng quân bọn họ cũng là chuyện tốt. Lão gia chủ chuyện gì cũng lấy phủ tướng quân làm trọng, dĩ nhiên bà cũng như thế. Hơn nữa, chẳng qua là đi xem cửa hàng của mình một chút, cũng không có gì. Ngoài hai điều này, còn lại lão phu nhân cũng không để ý, nếu như Hòa Linh có thể lấy ra một ít ngân lượng từ trong tay Lan Đại Phú thì càng tốt. Chẳng phải Hòa Linh là người Sở gia hay sao. Nhà nào mà lại không quý dầu củi gạo. Mặc dù sổ sách đều do đại phu nhân trong coi, nhưng mấy năm nay bà vẫn luôn kiểm tra định kỳ, và âm thầm ghi chép lại, không phải là lão bà hồ sao Hòa Linh không hiểu được những gì mà lão phu nhân đang tính toán trong lòng, nhưng nàng cũng không coi là chuyện gì to tát. Trong nhà này gồm những loại người gì, nàng sao lại không biết. Dù sao, đây cũng không phải lần đầu tiên nàng tiếp xúc với những người này!Kiếp trước, lúc thân thể nàng không khỏe, ngay sau đó đã chết, thế nhưng trong gia đình này người tốt với nàng thật là ít ỏi, mọi người đều tính toán nàng có thể mang đến cho họ được bao nhiêu lợi ích. Mà không quan tâm đến tâm sức mệt mỏi của nàng!Hôm sau. Mặc dù hôm nay ra ngoài nhưng không vì vậy mà Hòa Linh dậy sớm hơn bao nhiêu, thói quen mọi ngày của nàng như cũ, đợi đến lúc chuẩn bị xong ra cửa, trời đã muốn trưa. Lan Đại Phú đợi muốn dài cổ, thấy ngoại sinh nữ đi ra, cảm khái cuối cùng nha đầu này đã tới. Chỉ có điều..... Đây đây, đây cũng quá xinh đẹp, ông lầm bầm "Chắc là phong thủy Lan gia chúng ta tốt, nếu như mẫu thân nàng không xinh đẹp, nàng làm sao có thể xinh đẹp được như vậy, phụ thân nàng chỉ tính là bình thường, chỉ là người bình thường thôi!" Hòa Linh không quan tâm đúng sai chỉ cười, không nói lời nào. Thu xếp chỗ ngồi cho ngoại sinh nữ trên kiệu, hai người nhanh chóng ra cửa, hôm nay trời rất đẹp, Sở gia nằm ở vị trí thuận lợi, rất nhanh đã đến chợ. Nghe tiếng rao hàng bên ngoài, Hòa Linh không tò mò chút nào, nàng xoay chiếc vòng vàng trên tay, không biết đang nghĩ gì. Đợi đến nơi, Lan Đại Phú không có một chút ra dáng làm cữu cữu, ở bên ngoài kiệu kêu "Ngoại sinh nữ, xuống đây đi, hôm nay cữu cữu dẫn cháu đến tiệm ăn đắt giá nhất kinh thành nếm thử." Cũng đã trưa rồi, dĩ nhiên là dùng cơm Âm vén màng kiệu, Hòa Linh bước lên chiếc ghế nhỏ xuống kiệu, nàng khẽ ngẩng đầu, thấy chính là tiệm ăn lớn nhất giữa thành Vĩnh An — Tụ Tiên Đại Phú nhìn dáng vẻ chất nữ nhà mình, bản thân cũng cảm nhận được tiếng hít khí xung quanh, làm sao lại không hít khí cho được? Làm gì có người thường nào có thể xinh đẹp được như vậy, đã xinh đẹp thì cũng thôi đi, quan trọng là toàn thân toát ra vẻ cao quý. Gã sai vặt của Tụ Tiên Lâu ra đón, Lan Đại Phú dặn dò"Ta quyết định đặt phòng hạng nhất." Ánh mắt của gã sai vặt đăm đăm, Lan Đại Phú ho khan một tiếng, có chút đắc ý "Ta quyết định đặt phòng hạng nhất."Gã sai vặt lập tức hoàn hồn, hắn cao giọng "Có khách tới......"Lan Đại Phú khoe khoang với Hòa Linh, "Cữu cữu nói chất nữ nghe, mặc dù mọi người đều nói ta keo kiệt, nhưng cần tiêu tiền, ta sẽ không keo kiệt. Xem mặt mũi cữu cữu ở đây đi! Nếu như không phải phòng thượng hạng bị người khác bao mất. Thì cữu cữu sẽ không chọn phòng thượng hạng!"Hòa Linh mỉm cười "Cho tới bây giờ cháu đều không cảm thấy cữu cữu keo kiệt, nếu như người nào nói bậy, người đánh vào mặt hắn là được. Thật ra nếu đánh người thì phải đánh liền vào mặt mới có thể làm cho người khác khắc sâu ấn tượng, cũng không dám thô lỗ nữa."Lan Đại Phú "......" Cữu cữu chỉ là một thương nhân, nào dám đánh ai được!"Tới đây." Lan Đại Phú cảm thấy, phải hầu hạ ngoại sinh nữ của mình thật tốt, phong thái của ngoại sinh nữ này, tương lai sẽ có Biến Hóa Linh ngây thơ nói "Cữu cữu, sao người khách sáo quá vậy!" Lan Đại Phú vuốt mũi thượng hạng Tạ Du Vân đang đối ẩm cùng với một nam tử khác, nam tử lười biếng tựa trên ghế, khác hoàn toàn với Tạ Du Vân ngồi đối diện, tóc hắn dài xõa vai, toàn thân áo đen thùng thình bao lấy thân thể gầy trơ xương, nếu nhìn dung nhan có lẽ còn khuynh thành hơn nữ tử ba mỉm cười nhìn Tạ Du Vân "Quen?"
Reads 83,742Votes 520Parts 9Complete, First published Feb 10, 2016Table of contentsQuý Nữ Nhiều Kiều - Thập Nguyệt Vi Vi LươngWed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 1Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 2Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 3Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 4Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 5Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 6Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 7Wed, Feb 10, 2016Quý Nữ Nhiều Kiều part 8 - ENDWed, Feb 10, 2016Thể loại ngôn tình, trọng sinh, cổ đại, trạch đấu, hoàn. Sơ lược Có thể chết mà sống lại quả nhiên là làm cho người ta kinh hỉ, trọng sinh đến 13 năm trước, lại làm cho người ta khoái hoạt không thể tự giữ. Hòa Linh một thân hồng y, nắm bắt tiểu Linh Đang ngồi ở đầu tường lắc lư chân nhi, nhiều như vậy cừu gia, nên từ đâu vừa mới bắt đầu tính khởi đâu?594trongsinh
Việc được phục sinh sau khi đã chết là điều không thể tin được, càng khiến người ta hạnh phúc hơn khi quay về thời điểm mười ba năm Linh, trong bộ y phục đỏ nổi bật, vừa đặt chân lên đầu giường và ngay lập tức, một chuông nhỏ lên. Với nhiều kẻ thù, cô phải bắt đầu suy nghĩ về ai nên tính đến trước đây!Quý Nữ Yêu Kiều Việc được phục sinh sau khi đã chết là điều không thể tin được, càng khiến người ta hạnh phúc hơn khi quay về thời điểm mười ba năm Linh, trong bộ y phục đỏ nổi bật, vừa đặt chân lên đầu giường và ngay lập tức, một chuông nhỏ... vang lên. Với nhiều kẻ thù, cô phải bắt đầu suy nghĩ về ai nên tính đến trước đây! Chương Mới NhấtChương 196Chương 195Chương 194Danh sách chươngChương 1Chương 2Chương 3Chương 4Chương 5Chương 6Chương 7Chương 8Chương 9Chương 10Chương 11Chương 12Chương 13Chương 14Chương 15Chương 16Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24Chương 25Chương 26Chương 27Chương 28Chương 29Chương 30Chương 31Chương 32 1234...7 1237 Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyệnBÌNH LUẬN TRUYỆN
quý nữ yêu kiều