Mối tình "Thế tử - Thái giám" trong tập 13 "Mây họa ánh trăng" khiến người xem không khỏi xót xa khi Ra On (Kim Yoo Jung) quyết định rời xa thế tử. Kết thúc tập 12 Mây họa ánh trăng, "thái giám" Hong Ra On vô tình nghe lỏm được cuộc trò chuyện của thân mẫu cùng thầy Jung.
những công dụng tuyệt vời của miếng bọt biển danh là "tủ thuốc tự nhiên" vì chiết xuất từ miếng bọt biển có thể sản xuất thuốc điều trị ung thư và viêm da do virus. XEM THÊM: tạo ô tìm kiếm trong excel. Người ta cũng có thể chế tạo bọt biển để thay thế
Chó tuyệt vời lùa dê vào chuồng . Nghe lệnh của chủ, chó Becgie lùa đàn dê vào chuồng và không quên kiểm tra một vòng. Gấu vẫy tay du khách cho đồ ăn . Sau lần được khác nước ngoài cho ăn uống quýt, gấu ưng ý quá liền mong xin ăn nữa nên hành vi rất nhiệt tình.
Cung Sư Tử luôn được người khác ngưỡng mộ vì sự tốt bụng và tính cách của họ. Sự hăng hái, niềm đam mê và lòng bao dung của Cung Sư Tử khiến họ luôn được mọi người yêu thương. Họ luôn sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh mình bằng mọi nỗ lực họ muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất.
Chỉ Yêu Nương Tử Tuyệt Sắc - (Chương 87) - Tác giả Mẹ Của Hiên Thiếu Gia Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. doc truyen. Mạt Thế; Ngôn Tình;
ZP5QG. Vệ phu nhân không hổ là chủ mẫu, một tay quản gia, cơn sợ hãi ban đầu qua đi, bà nhanh chóng tỉnh táo lại. Bà nhìn ra ngoài, nghiêm khắc hạ lệnh cho đám nha hoàn đang ngồi chơi trong sân canh cửa nẻo kỹ lưỡng, sau đó mới kéo tay Vệ Giai Quân nhỏ giọng hỏi "Con nói thật sao? Chuyện con bị kẻ xấu hãm hại có ai biết hay không?" Vệ Giai Quân lắc đầu, "Chuyện này không ai biết, nữ nhi cũng không thấy mặt kẻ xấu, song chuyện đã xảy ra là thật." Nàng cúi đầu xuống nhỏ giọng nói tiếp "Sau khi trở về, nữ nhi phải nằm trên giường hai ngày, không dám nói cho ai, nói dối Thúy Vũ và Hoàng Thường là mình nhiễm phong hàn." Việc này ban nãy Vệ phu nhân đã nghe hai nha hoàn bẩm báo, nhưng bà lại không biết nội tình bên trong. Trầm mặc một lát, bà mới nói "Nếu là sự thật, con không thể gả ở Kinh thành được. Hay là để phụ thân con tìm một nhà khá giả ở Sa thành, gả con đi xa một chút." Sa thành là biên thành, dân đen thô lỗ, không quá quan tâm đến trinh tiết nữ tử. Dựa vào dung mạo Vệ Giai Quân, tìm một nhà sung túc bên kia không khó. Vả lại phụ thân nàng là quan lớn nhất Sa thành, phu gia hẳn sẽ không dám đối xử tệ với nàng. Vệ Giai Quân kiên quyết lắc đầu, "Mẫu thân, con sợ. Mẫu thân đồng ý yêu cầu của nữ nhi đi ạ, để nữ nhi xuất gia tu hành, sau này không bị giam cầm trong bốn bức tường nội trạch. Mẫu thân muốn gặp con, lúc nào cũng có thể gặp được, chúng ta sẽ được ở gần nhau dài lâu. Vệ phu nhân ôm lấy nàng, bà rơi nước mắt, "Con ngoan, đều do mẫu thân không tốt, không ngờ Hoài Ân Tự lại có kẻ xấu. Việc này không thể báo quan, cũng không thể xem như không có chuyện gì. Chỉ khổ cho con." Vệ Giai Quân khuyên giải một phen, cuối cùng cũng khuyên được mẫu thân nhà mình. Hai người quyết định tiếp tục để nàng ở lại Hoài Ân Tự, Vệ phu nhân phải trở về gấp hồi lại hôn sự với mấy nhà kia. Đành nói nàng bệnh chưa khỏi, thậm chí là rất nặng, cần ở gần nương nhờ ân huệ Phật tổ, dựa vào bệnh tật trải sẵn đường cho con đường tu hành sau này. Tuy nói việc của mình, mình tự biết nặng nhẹ, song chuyện thất trinh nhất định không thể để cho bất kỳ ai biết được, bằng không thì dù có xuất gia, cũng sẽ bị người đời chỉ chỉ trỏ trỏ. Trước khi đi, Vệ phu nhân cẩn thận dặn dò lần nữa, không cho phép nàng rời khỏi tiểu viện, kẻo lại gặp kẻ xấu, bà vẫn chưa yên tâm, để lại thêm hai nha hoàn rồi mới hồi phủ. Giải quyết xong chuyện này, Vệ Giai Quân nhẹ nhàng thở ra. Thái độ của mẫu thân tốt hơn trong tưởng tượng của nàng rất nhiều, chỉ cần vượt qua quãng thời gian này, từ từ trì hoãn, thấy nàng sống không tệ, nàng tin mẫu thân sẽ hoàn toàn yên tâm. Hai ngày trôi qua trong bình yên, Vệ phu nhân lại đến lần nữa. Lần này tới, sắc mặt Vệ phu nhân vui mừng thấy rõ. "Mẫu thân." Vệ phu nhân ôm nàng, "Con ngoan, không ngờ con đã tìm được đường sống trong cõi chết." Vệ Giai Quân choáng váng, ý mẫu thân là gì? Thấy nàng như thế, Vệ phu nhân cười nói "Con đã nói vậy, mẫu thân đành phải từ chối ba mối hôn sự kia, nào ngờ Uy Viễn Hầu Phủ phái người tới cửa. Mẫu thân vốn định từ chối luôn, nhưng bà mối cứ khăng khăng kéo mẫu thân vào nhà nói chuyện, về sau bà ta nói nhỏ vào tai mẫu thân một câu, nói là thế tử đã làm chuyện có lỗi với con, cho nên vô cùng thành ý cầu thân." Vệ Giai Quân há hốc mồm, sau đó nàng giật mình thốt lên "Mẫu thân, nữ nhi bị kẻ xấu hãm hại, nếu thật sự là thế tử Uy Viễn Hầu Phủ làm, vậy hắn không phải người tốt." Vệ phu nhân vỗ vỗ tay nàng, "Chuyện này mẫu thân đã nghĩ tới, nghe xong mẫu thân lạnh mặt đuổi bà mối ra khỏi phủ. Ai ngờ trong cùng ngày hôm đó, đích thân vị thế tử kia chạy đến nhà chúng ta, tìm mẫu thân thưa rõ việc này. Hắn nói hắn bị người ta gài bẫy, chính là chuyện Tứ hoàng tử ngày ấy. . . Hắn không may bị vạ lây, may mắn kịp thời tỉnh táo, cũng đưa con rời khỏi đó." Tứ hoàng tử tụ tập bè phái dâm loạn, còn bị trưởng công chúa bắt tại trận, chuyện này lan truyền khắp Kinh thành, trở thành tấm bia người người gièm pha, Vệ phu nhân xâu chuỗi thời gian, phát hiện mọi thứ trùng khớp, hơn nữa dáng vẻ Thẩm Tĩnh Châu thể hiện hắn là một nhân tài, cao quý tuấn tú, thành tâm thành ý cầu xin, cũng chẳng biết có phải do nhạc mẫu nhìn nữ tế, càng nhìn càng hài lòng hay không. Nói đến quan hệ giữa Vệ gia và Uy Viễn Hầu phủ, quăng tám sào cũng không tới, song so với những nhà khác, chẳng những Uy Viễn Hầu Phủ không kém, mà ngược lại còn có phần nổi trội hơn. Uy Viễn Hầu vốn là tâm phúc của hoàng thượng, địa vị quyền thế chẳng thua kém ai. Càng đáng khen chính là bản thân Thẩm Tĩnh Châu, muốn văn có văn muốn võ có võ, tướng mạo tốt, quý nữ khắp Kinh thành, mấy ai không thích hắn? Nhưng chẳng hiểu tại sao hắn lại gạt hết các đối tượng nghị thân qua một bên. Đối với mối hôn sự này, Vệ phu nhân cực kỳ hài lòng, việc thành, nguy cơ của nữ nhi sẽ được hóa giải, còn có nữ tế tốt, tại sao không làm? Ngờ đâu, Vệ Giai Quân hoàn toàn không nghĩ như vậy. Vệ phu nhân khuyên can mãi, nàng vẫn chẳng chịu gật đầu, cứ khăng khăng nói hành động của Thẩm Tĩnh Châu vô cùng đáng ngờ. Không có cách nào, cuối cùng Vệ phu nhân đành nói một câu "Con ngoan, nếu con muốn hiểu rõ ràng, tra ra chuyện này, ngoại trừ gả cho hắn, con chẳng còn đường nào khác." Vệ Giai Quân kiên quyết lắc đầu, "Nữ nhi tình nguyện xuất gia." Không khuyên được nàng, Vệ phu nhân đành về trước. Bà nghĩ cứ từ chối thử xem sao, để xem rốt cuộc Uy Viễn Hầu phủ có bao nhiêu thành ý, nếu hắn lại đến cầu thân, vậy thì dù nữ nhi không muốn, bà cũng nhất quyết khuyên đến khi nữ nhi bằng lòng. Nữ nhi xinh đẹp bà yêu thương nâng trong lòng bàn tay, làm sao cam tâm để nó xuất gia. Vệ Giai Quân vô cùng yên lòng, nàng không chịu, mẫu thân nhất định không ép buộc. Chỉ cần Thẩm Tĩnh Châu biết khó mà lui, nàng có thể an tâm. Một đêm này, Vệ Giai Quân ngủ rất ngon. Mấy nha hoàn nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh, chỉ mình Thúy Vũ trực đêm. Thiện phòng nhỏ hẹp Thúy Vũ trải đệm ngủ trước giường nàng, chỉ cần trên giường có động tĩnh, có thể kịp thời hầu hạ. Đang ngủ say, đột nhiên Vệ Giai Quân cảm thấy cả người mình trầm xuống, mở mắt ra, nàng phát hiện có người đè trên người mình. Nàng sợ đến mức há mồm muốn thét lên, song một bàn tay kịp thời che lại. Người đè trên người nàng ngẩng đầu, ánh mắt tối như mực nhìn chằm chằm vào nàng. Ngọn đèn đêm trong góc khuất truyền đến ánh sáng mông lung, chiếu lên người hắn. Thẩm Tĩnh Châu, lại là Thẩm Tĩnh Châu. Hắn vào đây bằng cách nào? Thúy Vũ đâu, tiểu viện này nhiều người đến thế, không ai phát hiện hắn sao? Đúng rồi, võ công hắn cao cường như vậy, mấy nha hoàn làm sao phát hiện được. Vệ Giai Quân muốn tránh thoát, thế nhưng hắn đè quá chặt, nàng hoàn toàn không thể nhúc nhích. Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu kề sát vào tai nàng hỏi "Vì sao từ chối?" Mắt nàng trừng to, không rõ ý hắn là gì. Thẩm Tĩnh Châu nói tiếp "Cầu thân." Vệ Giai Quân lắc đầu theo bản năng. Nàng sợ Thẩm Tĩnh Châu quá rồi, không nói kiếp này, kiếp trước bị hắn tra tấn như vậy, yêu nhiều thế nào trải qua sự hành hạ cũng mất sạch, bây giờ nhìn hắn, nàng chỉ cảm thấy sợ hãi. Khi bị giam cầm ở tiểu viện hẻo lánh đó, kỳ thật cuộc sống của nàng lúc đó vô cùng thư thái, không cần gặp hắn, không cần nhận lãnh ánh mắt thương hại hoặc cười nhạo của hạ nhân trong nhà. "Ngươi," Nàng lấy hết can đảm, "Ngươi đi đi, ta không cần ngươi chịu trách nhiệm." Gần trong gang tấc, gương mặt anh tuấn càng thêm rõ ràng, ánh nến yếu ớt chiếu vào người hắn, hòa tan vẻ lạnh lùng vốn có của hắn. "Tại sao không đồng ý?" Đáp án này, Thẩm Tĩnh Châu không ngờ tới. Kiếp đầu tiên, hắn đã giải quyết vấn đề như vậy. Đầu tiên tìm Vệ phu nhân nhận lỗi, sau đó tự mình đến cầu xin sự tha thứ của nàng, thuận lợi lập thành hôn sự. Tất cả mọi chuyện đều chiếu theo đó đi vào quỹ đạo, tại sao chuyện này lại khác với trong trí nhớ? Vệ Giai Quân chỉ lắc đầu, nàng có thể nói gì đây, hiện tại trong lòng nàng vô cùng hoảng hốt. "Nàng có vướng mắc gì, cứ nói ra, chúng ta cùng giải quyết." Hắn nhỏ giọng nói, nhưng lại thân thể lại cố ý nhúc nhích, tách hai chân nàng ra, cọ vật nam tính của mình vào giữa hai chân nàng, lồng ngực cũng ép xuống, đè lên ngực nàng, khiến núi non cao vút của nàng biến thành hai ngọn đồi nhỏ. Lòng Vệ Giai Quân ngập tràn sợ hãi, nàng không phát hiện động tác mờ ám của hắn, chỉ cố sức đẩy hắn ra, "Ngươi đi mau đi, nha hoàn của ta ngủ ở phía dưới, đánh thức muội ấy người sẽ trở thành kẻ trộm đấy." "Trộm cái gì, trộm hoa sao?" Thẩm Tĩnh Châu quấn một lọn tóc đen nhánh của nàng rồi đưa lên chóp mũi hít hà. Vệ Giai Quân đẩy hắn không nổi, đuổi hắn không đi, nàng bối rối bật thốt lên "Dù sao ta cũng không xuất giá, sau này cũng không quấn quít lấy ngươi, ngươi có thể yên tâm."
Đùi ngọc trơn mềm non mịn, vừa trắng vừa thẳng, sờ vào giống như đậu hủ non. Hắn lưu luyến quên lối về, gác lên vai mình vuốt ve. Lúc này, tư thế hai người cực kỳ phóng đãng. Vệ Giai Quân nằm trên chiếu trong thiện phòng*, vạt áo nửa thân trên bị xé rách mở toang, lộ ra hai quả đào mật trắng như tuyết, đai lưng vẫn thắt chặt gọn gàng, thế nhưng làn váy lại bị vén lên tận thắt lưng, cặp đùi ngọc trắng gần như phát sáng lần lượt gác trên bờ vai rộng lớn, mật động bên dưới nhìn không sót thứ gì. *Thiện phòng Phòng để ngồi thiền, phòng tĩnh tâm. Mà Thẩm Tĩnh Châu, ngoại bào của hắn không biết đã ném đi nơi nào, trung y giật ra một nửa, lồng ngực cường tráng lõa lồ trong không khí. Sờ soạng một lát, Thẩm Tĩnh Châu vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn nắm mắt cá chân nàng, hôn thẳng lên bắp đùi. Đẹp như vậy, mất hồn như vậy, tại sao kiếp trước hắn lại cam lòng lạnh nhạt nàng suốt mười năm, hắn đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tốt đẹp. "Không, không." Đầu óc Vệ Giai Quân hóa thành bột nhão, hoàn toàn không biết mình đang nghĩ gì nữa, miệng chỉ lầm bầm từ chối theo bản năng mà thôi. Bắp chân thon dài, cặp đùi óng ánh, đều lưu lại vết tích những nụ hôn của hắn, cuối cùng đến nơi bí mật nhất của nàng ở giữa hai bắp đùi. Miệng huyệt phấn hồng, liên tục mấp máy, hai mảnh cánh hoa đồng lòng khép chặt, che chở cho miệng huyệt, khiến hắn nhìn không tới đường hành lang mất hồn kia. Thẩm Tĩnh Châu tách hai chân nàng ra rồi dùng sức kéo sang hai bên, tạo thành hình M. "A." Bởi vì động tác kéo đột ngột của hắn, Vệ Giai Quân nhỏ giọng kêu ra tiếng. Cứ như vậy, hai mảnh cánh hoa hết lòng bảo vệ chân tâm ở bên trong, rốt cuộc cũng bị giật ra một ít, lộ ra thịt non đỏ tươi ở mặt trong cánh hoa và một phần nhụy hoa mềm mại. Chứng kiến cảnh đẹp thế này, hơi thở Thẩm Tĩnh Châu trở nên nặng nề, hắn quỳ gối giữa hai chân nàng, cúi đầu đối mặt với miệng huyệt của nàng, sau đó cẩn thận từng li từng tí vươn tay thăm dò vào hoa môi, tách hai cánh hoa ra. Hơi thở nóng hổi phun lên nhụy hoa non mềm, Vệ Giai Quân không chịu nổi bắt đầu vặn vẹo cơ thể, hòng muốn thoát khỏi kìm kẹp của hắn. Nhưng chút xíu hơi sức nàng cũng chẳng có, lần giãy giụa này chỉ làm nhụy hoa run rẩy kịch liệt hơn mà thôi. Bị hơi thở nam tính kích thích, chỗ sâu nhất trong hoa huyệt tiết mật dịch ngọt ngào, từ từ thấm ra ngoài. "A." Nàng nhỏ giọng rên rỉ, âm cuối mềm nhũn, càng cổ vũ cho nam nhân trên người nàng. Thẩm Tĩnh Châu chẳng chút do dự, hắn cúi đầu hôn xuống. Đôi môi hé mở, ngậm lấy nhụy hoa đỏ tươi, đầu lưỡi thô ráp suồng sã liếm láp hút ngậm tứ phía, còn phát ra tiếng chậc chậc. Mắt Vệ Giai Quân trừng to, đôi môi nhỏ phơn phớt hồng hé mở, nàng khó tin nhìn chằm chằm đỉnh đầu hắn. Hắn đang làm gì? Tại sao hắn có thể hôn chỗ đó? Dù trong kiếp trước, khi xuất giá nàng đã được xem xuân cung đồ, cũng không có những cảnh càn rỡ thế này. Nhưng, khoái cảm theo bản năng lại nhanh chóng dập tắt lý trí của nàng. Đối với một xử nữ chưa từng có bất cứ hành động thân mật nào với nam nhân mà nói, trong lúc bất chợt bị nam nhân đè trên giường khinh nhờn đủ kiểu, còn hôn lên nơi riêng tư nhất, quả là kích thích quá lớn. Loại kích thích này xông lên đầu óc nàng ngay lập tức, khiến thân thể nàng không thể khống chế được các cơn co rút, tình triều mãnh liệt lan tỏa vào từng ngóc ngách trong cơ thể, từng lỗ chân lông đều hưng phấn đến run run, thân thể thành thật tiết ra một lượng lớn hoa dịch, phun thẳng ra ngoài. Ở một diễn biến khác, tiệc rượu đã đến khâu cuối cùng, có người thỏa mãn trở về nhà, có người chưa thỏa mãn ôm kỹ nữ tìm một sương phòng khác tiếp tục hoan lạc. Tứ hoàng tử phát tiết cả buổi, tinh thần sảng khoái vô cùng thỏa mãn, gã đi đến bên ngoài thiện phòng, đúng lúc nhìn thấy đám tùy tùng đang ghé sát người vào cửa sổ, nín thở, không chớp mắt nhìn vào bên trong. Gã lên tiếng hỏi "Này, các ngươi nhìn gì đấy?" Đám tùy tùng hoảng hốt, vội vàng quỳ xuống, "Tiểu nhân đáng chết, không phát hiện điện hạ tới." Tứ hoàng tử phất tay, không thèm so đo, "Tình hình bên trong thế nào rồi?" Tùy tùng lộ ra vẻ mặt mập mờ "Thành công rồi ạ." "Ồ." Tứ hoàng tử cảm thấy hứng thú, không biết một Thẩm Tĩnh Châu lúc nào cũng đứng đắn, mặt lạnh như băng trước mặt người ngoài, lúc chơi nữ nhân thì có dáng vẻ thế nào nhỉ? Chắc không phải cũng nề nếp đâu ra đó đấy chứ? "Tránh ra." Tứ hoàng tử dùng một cước đá văng tên tùy tùng, bản thân mình thì thế chỗ nhìn trộm. Vừa dán mắt lên khe hở nhỏ trên cửa sổ, đập vào mắt gã là thân thể xinh đẹp của nữ tử, làn da mềm mượt trắng như tuyết, bởi vì chỉ cởi một nửa, vạt áo màu xanh đậm gắt gao bao quanh chân ngực nàng, khiến đôi tiểu bạch thỏ càng thêm tròn lẳn, màu sắc nụ hồng tươi đẹp vừa phải, khiến người ta phải đỏ mắt nhìn. Lúc này, đúng lúc Thẩm Tĩnh Châu tách hai chân nàng ra rồi cúi đầu hôn xuống. Tứ hoàng tử vốn bị cặp đùi ngọc sáng ngời kia làm cho lóa mắt, lúc chứng kiến Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu liếm láp chân tâm nàng, gã kinh ngạc trợn tròn mắt. Thầm nghĩ, ngươi khá lắm Thẩm Tĩnh Châu, chẳng phải đạo mạo nghiêm túc đến nỗi cấm dục hay sao? Không ngờ cũng có ngày ngươi thè lưỡi ra liếm hoa huyệt nữ nhân. Trong lòng thì nghĩ như vậy, song thân thể lại cảm nhận được màn kích thích này, cảm giác khô nóng dần bay lên. Tứ hoàng tử muốn rời đi chỗ khác, xem tiếp, gã sợ mình lại muốn làm thêm lần nữa. Tuy nhiên, chuyện xảy ra ngay tiếp theo khiến hắn không thể nào dời bước được nữa. Thiếu nữ trong phòng phát ra một tiếng ngâm ngắn ngủi, ánh mắt lấp lánh trợn tròn, dường như phải gánh chịu nỗi kinh sợ khủng khiếp, tiếp theo ánh mắt nàng hoàn toàn mất đi tiêu cự, cả người co rút, cặp mông nhỏ ưỡn lên cao, giống như muốn tránh thoát đầu lưỡi đang điên cuồng liếm láp của Thẩm Tĩnh Châu, lại giống như đón ý hùa theo hắn. Nàng ngâm nga đứt quãng, tựa như đang khóc mà khóc không ra tiếng, đôi môi hồng khẽ nhếch, hơi thở dồn dập, chẳng khác nào cá nhỏ bị mắc cạn, nước mắt hoen mi, không biết là vì kích thích hay là vì cảm thấy thẹn. Sau đó thân thể nàng cứng ngắc, hoa huyệt bị liếm mút đột nhiên phun ra một dòng mật dịch, văng tung tóe lên mặt Thẩm Tĩnh Châu. Chết tiệt! Tứ hoàng tử thô lỗ mắng thầm một tiếng, nếu sớm biết nữ nhân này chẳng những tuyệt sắc, mà ở trên giường còn là một bảo vật mẫn cảm như thế, dù phiền phức cỡ nào gã cũng sẽ giữ lại để bản thân mình hưởng dụng, bây giờ để tên Thẩm Tĩnh Châu này được lợi rồi. Thân thể xinh đẹp thế này, thân thể mẫn cảm thế này, chỉ dựa phản ứng vừa rồi, dù cho gã là hoàng tử cao quý, thì cũng tình nguyện thè lưỡi ra liếm hoa huyệt cho nàng. "Điện hạ." Tùy tùng đi theo cẩn thận từng li từng tí gọi gã. Tứ hoàng từ phất phất tay như đuổi ruồi, "Câm miệng." Gã đã không dời mắt được nữa. Thẩm Tĩnh Châu lau mặt, cực kỳ thỏa mãn. Hắn vẫn có thể làm cho nàng dục tiên dục tử, thời gian ngắn ngủi như vậy, đã khiến nàng đánh mất lý trí. Vệ Giai Quân nằm trên chiếu, cả người gần như mềm nhũn, dư vị cao trào còn quanh quẩn trong cơ thể, khoái cảm trước đó chưa từng có, làm cho đầu óc nàng trở nên mơ hồ. Đã vậy giữa hai chân nàng còn giàn giụa dịch thể, rơi nhỏ giọt trên chiếu, Thẩm Tĩnh Châu cúi đầu một lần nữa, không ngần ngại liếm sạch. Vệ Giai Quân vừa mới bị hắn liếm đạt cao trào, nhụy hoa mềm mại lại mẫn cảm, mỗi lần bị hắn chạm vào là run lên một cái, càng không ngừng có hoa dịch ứa ra. Thẩm Tĩnh Châu tốn rất nhiều thời gian mới liếm sạch chân tâm nàng, sau đó hắn đưa tay quẹt một ít dịch thể, bắt đầu tấn công vào miệng huyệt. Hoa huyệt chưa từng bị xâm nhập, khép kín vô cùng chặt chẽ, song bởi vì mới trải qua trận cao trào kia, dịch thể đầy đủ hương vị ngọt ngào, giúp ngón tay hắn dễ dàng trượt vào trong. Thẩm Tĩnh Châu đào khoét, đào ra rất nhiều hoa dịch, dính đầy tay. Vệ Giai Quân chịu không nổi kích thích này, nàng "Ưm" một tiếng, dường như muốn thoát khỏi hắn. Thẩm Tĩnh Châu nhỏ giọng, "Nhiều nước quá." Nói rồi, hắn cắm ngón tay dính đầy hoa dịch vào trong.
Trong Nhàn Nguyệt Các, trở về phòng mình, bàn tay cầm thánh chỉ của Như Ca cơ hồ ướt đẫm, lòng ngũ vị tạp trần, không ngờ người kia lại cầu thánh chỉ ban hôn để chứng minh lời nói của thị nhận lấy thánh chỉ, nghiên cứu đi nghiên cứu lại từng chữ một. Thánh chỉ này có nghĩa là nữ nhi sắp thành Cẩm Thân vương thế tử phi rồi. Liệt thị vui buồn lẫn lộn, vui là vì nữ nhi không phải làm thiếp cho công tử Kim Lăng Hầu phủ, lo chính là Cẩm Thân vương phủ là nhà quyền quý số một ở Đại Chu, gả vào đó sống không dễ, huống chi vị thế tử kia tính tình......hung bạo như vậy. Hiển nhiên một phen thể hiện vừa rồi của Tiêu Dạ Huyền đã để lại một chút ám ảnh cho nhạc mẫu tương thị nắm chặt tay Như Ca hỏi “Ca nhi, con nói cho mẫu thân biết, sao đột nhiên hoàng thượng lại hạ chỉ ban hôn cho con và Cẩm Thân vương thế tử? Có phải có nhầm lẫn gì không?” Thấy khuôn mặt sợ hãi của mẫu thân, Như Ca dẫn Liệt thị và Vân Kiệt đang tràn đầy hiếu kỳ tới ghế ngồi xuống, kể hết chuyện cứu người cách đây 4 năm, do dự một chút cũng kể lại lời người kia đã hứa. “Cổ độc Vân Cương........” sau khi nghe xong, Liệt thị biến sắc, nữ nhi tiếp xúc với cái gì đó đã vượt ra khỏi tưởng tượng của Liệt thị. Đối với cổ độc, Liệt thị chỉ tình cờ nghe được từ miệng người phụ thân quá cố một lần. Mẫu thân Liệt thị là đại phu, từng đến Vân Cương một lần, bị người nuôi cổ độc ở Vân Cương hãm hại rơi vào một mật động. Trong lúc hái thuốc chữa thương ở mật động đó, vô tình thấy được một gốc thái tuế ngàn năm có một không hai trên thế gian. Chẳng những cổ độc trên người đã tiêu tán toàn bộ mà thân thể cũng không sợ cổ độc nữa. Ngày trước, lúc nghe phụ thân kể lại, Liệt thị cứ tưởng cha già vì quá nhớ mẫu thân mà bịa ra một câu chuyện truyền kỳ, ai ngờ là thật, mà nhờ đó mang đến một mối hôn sự không ngờ cho nữ nhi mình. Trầm mặc hồi lâu, Liệt thị mới tỉnh táo lại từ cơn khiếp sợ, nghĩ đến chuyện vừa xảy ra ở tiền viện, Liệt thị trìu mến vuốt ve khuôn mặt tinh xảo của Như Ca, mắt ngấn lệ “Nếu có thể, mẫu thân mong con gả cho một người bình thường. Nhưng mà toàn bộ do trời định, không thể cưỡng cầu. Huống chi chuyện hôm nay đã nhắc nhở mẫu thân, tổ mẫu và phụ thân con đều là người vô tình, trong nhà này, mẫu thân lại không che chở được con. Cẩm Thân vương thế tử nhìn có vẻ hung dữ một chút, nhưng có thể thấy được đối với con cực tốt. Mà thánh chỉ đã ban, việc mẫu thân có thể làm bây giờ là thắp hương cầu phúc cho con, phù hộ hai con cả đời hạnh phúc bên nhau.”Liệt thị hiểu rất rõ, thánh chỉ ban xuống, không thể tránh được. Hơn nữa, với thân phận tôn quý dường ấy mà đối phương có thể cam kết như vậy, đúng là một nam nhân đáng để nữ nhi phó thác cả đời. Vân Kiệt nghe tỷ tỷ kể lại, đối với vị tỷ phu tương lai nhiều lần che chở cho tỷ tỷ ở trước mặt mọi người kia tràn đầy thiện cảm, mấy vị sư phụ dạy võ cực kỳ sùng bái thế tử, thường thường kể lại những chuyện lúc thế tử chinh chiến trên sa trường oai hùng thế nào, vả lại còn nghe nói vị tỷ phu tương lại này khác hẳn những con cháu nhà quyền quý khác, người làm trong phủ đều là gã sai vặt, không giống phụ thân mình, di nương, thông phòng quá trời. Tỷ tỷ gả cho một tỷ phu như vậy sẽ không bị khi dễ, còn nếu như bị khi dễ........ Nghĩ đến đây, Vân Kiệt kéo tay áo Như Ca, nghiêm túc nói “Tỷ, Vân Kiệt nhất định càng thêm cố gắng tập võ, tương lai nếu tỷ phu có lỗi với tỷ, mặc kệ hắn là ai, đệ cũng sẽ không tha cho hắn”. Nói xong còn quơ quơ thanh đao ngắn bên hông. Thấy động tác của Vân Kiệt có chút giống thổ phỉ, Như Ca cười nói “Được, đến lúc đó tỷ tỷ phải nhờ Vân Kiệt làm chủ rồi.” Liệt thị mỉm cười nhìn hai tỷ đệ tình cảm thân thiết, chợt cảm thấy đã đủ rồi, mình mặc dù không gặp được một phu quân tốt nhưng lại có hai đứa con ngoan như vậy, nếu không biết đủ, trời cũng sẽ giận. Mà ở một góc phòng, Tuyết Lang liếc Vân Kiệt quơ quơ đao nhỏ, khẽ nhếch miệng, trong đôi mắt xanh ngọc hình như mang theo một chút khinh bỉ, giơ giơ móng vuốt của mình lên, sau đó nhanh chóng tiếp tục giả vờ ngoan hiền nằm sấp. Tây viện, trong Ninh Phúc Đường, lão phu nhân mãi đến giờ mới phục hồi lại tinh thần, nhìn Giang di nương hỏi, “Vừa rồi ta không nghe nhằm chứ, tứ nha đầu được ban hôn cho Cẩm Thân vương thế tử hả?” Giang di nương đỡ lão phu nhân ngồi xuống, cười nói “Đúng ạ, thiếp thân dẫn Như Long về nhà mẹ đẻ một chuyến, trong phủ lại có chuyện vui lớn như vậy, thiếp thân đã biết tứ tiểu thư là người lợi hại, chẳng ngờ vớ được cả Cẩm Thân vương thế tử, kể ra vị kia ở Nhàn Nguyệt Các giấu diếm giỏi ghê, một chút tin cũng không nghe được”. “Đúng vậy, ngay cả ta cũng bị gạt”, lão phu không vui nói. Lòng thầm oán giận Liệt thị, nếu biết chuyện, hôm nay mình đã chẳng mở miệng muốn giao Như Ca cho Kim Lăng Hầu phát tiết oán hận, nếu nha đầu kia ghi hận, ngày sau làm sao được hưởng thứ nãy Giang thị núp ở sau phòng nghe lén, ở Ngọc phủ nhiều năm làm sao lại không biết rõ tính tính của lão phu nhân, cũng chỉ là một lão thái bà ích kỷ mà thôi. Lại nói lão phu nhân mà ầm ĩ với Nhàn Nguyệt Các mình cũng chẳng được lợi gì. Thấy lão phu nhân mặt ủ mày chau, liền ai ủi “Cẩm Thân vương thể tử rất được hoàng thượng tin yêu, ngài không thấy ngay cả thái giám bên người hoàng thượng cũng rất kính trọng thế tử đấy sao. Tương lai tứ tiếu thư gả đi, ngài là tổ mẫu, chẳng phải là được hưởng phúc lây?” Lão phu nhân nghe vậy, tâm tình tốt hơn rất nhiều, đúng ha, mình là tổ mẫu của tứ nha đầu, nó gả vào vương phủ thì thế nào, chẳng lẽ quên gốc quên gác được. Lúc này ở Đông viện, quá nhiều chuyện liên tiếp đả kích làm Lý thị lòng như lửa đốt, vội vàng mời đại tẩu đến bàn bạc. Hầu phủ và nhà đại ca có mối làm ăn, thế nào cũng có chút tiếng nói, muốn nhờ bên đại ca đi thương lượng thử xem hôn sự của Bảo Oánh có hi vong gì không. Đồng thời thúc giục Ngọc Bảo Oánh nhanh chạy đến Kim Lăng Hầu phủ tìm Âu Dương Lâm. Ở Âu Dương gia Hầu phu nhân Tưởng thị luôn luôn là người nói một không hai, Hầu phu nhân vô cùng yêu thương Âu Dương Lâm, chỉ cần Âu DươngLâm nháo muốn Bảo Oánh làm chị dâu, Hầu phu nhân chắc chắn sẽ nghe theo, đến lúc đó mọi chuyện lại ổn ngay! Bằng không, mình đã khoe hết với các quý phụ kia rồi, giờ không được, ngày sau làm sao ngẩng đầu nổi. Nhận được tin, tướng quân phu nhân vội vàng chạy tới, sau khi hiểu rõ lập tức về phủ nói với Phủ Viễn tướng quân Lý Lập. Lý Lập nghe xong chạy ngay đến Kim Lăng Hầu phủ tìm Âu Dương Thiệu. Vừa tới cửa lớn Hầu phủ đã thấy cháu gái Ngọc Bảo Oánh bị người đuổi ra ngoài, khóc đến mức gọi là ruột gan đứt từng khúc. Lòng đầy căm phẫn, Lý Lập muốn vào tìm Âu Dương Thiệu tranh luận, liền bị gã sai vặt nói cho biết, công tử Hầu phủ đã đi dưỡng thương, hiện không có trong phủ, sau đó đóng rầm cửa, ngăn Lý Lập bên ngoài. Nhìn cửa Hầu phủ khép chặt và khuôn mặt khóc đến phấn son trôi hết lộ ra những vết sẹo xấu xí của Ngọc Bảo Oánh, nhất thời Lý Lập có dự cảm chẳng lành. Lúc về tới phủ, liền phát hiện các chưởng quỹ những cửa tiệm nhà mình đang nhao nhao đứng chờ ở cửa, tất cả đều một bộ sứt đầu mẻ trán. Thì ra, những đơn đặt hàng đều là do Âu Dương Thiệu giới thiệu tới, bỗng nhiên giở chứng, trả hàng lại. Hàng này hơn phân nửa là tiền để dành của phụ thân, còn lại là tham ô quân phí mới có được. Nháy mắt Lý Lập té ngồi xuống đất, người đầy mồ hôi. Tức thì chạy đến Kim Lăng Hầu phủ muốn tìm người liên lạc với những mối đặt hàng là Âu Dương Thiệu hỏi cho ra lẽ. Chưa kịp nói gì, Kim Lăng Hầu đã giành nói trước, “Con ta ở Ngọc phủ đi nửa cái mạng, còn nhớ được buôn bán gì nữa. Vả lại những đơn hàng này lúc trước là đại công tử của phủ tướng quân ký, nếu có vấn đề gì tuyệt đối không thể đổ lên Hầu phủ!” Đối với nhi tử đã ăn đan dược ăn tới mức vô tri vô giác, Lý Lập còn có thể mong chờ gì được, vị tướng quân này cũng chẳng biết mình về tới nhà bằng cách nào, vừa vào cửa liền tìm Trương Thiên Sư đạo hạnh cao thâm kia khắp nơi, hi vọng có phương pháp giải quyết, nhưng vị Trương Thiên Sư kia đã sớm biến mất vô tung, thế này mới biết mình bị lừa, Lý Lập lập tức ngã được tin, Lý thị lửa giận ngút trời, thấy Ngọc Bảo Oánh khóc lóc ỉ ôi bên cạnh, bực mình nói “Không phải ngươi nói Âu Dương Thiệu thích ngươi sao? Giờ thì tốt rồi, ngoại công và cửu cửu bị ngươi liên lụy thành thảm! Còn ở đây khóc lóc gì nữa!” Giờ phút này Ngọc Bảo Oánh làm gì còn tâm tư để ý tới những chuyện như vậy, chỉ biết hôn sự của mình không thành, bụm mặt gào khóc “Âu Dương công tử rất thích nữ nhi, nhất định là bị Như Ca và cái thế tử bỏ đi kia khi dễ nên hiện tại mới không thấy bóng dáng, chỉ cần chàng trở lại là tốt rồi, không phải chỉ là mấy mối buôn bán thôi sao? Hầu gia cũng đã nói là do biểu ca ký với người ta mà không xem kỹ nên mới biến thành như vậy, chỉ cần Âu Dương công tử trở lại mọi chuyện sẽ được giải quyết.”Hồ ma ma nghe Ngọc Bảo Oánh lý sự cùn, chỉ biết than thở, cũng không dám nói thẳng Âu Dương Thiệu là một tên lừa gạt, chỉ có thể nói “Nhị tiểu thư sao còn chưa rõ, Âu Dương công tử đã nói thẳng không có ý gì với tiểu thư hết, cứ cho là bị thương, vẫn có thể gặp người mà. Rõ ràng là không muốn gặp tiểu thư! Hắn chính là gặp dịp thì chơi thôi, tiểu thư.........” Hồ ma ma chưa nói xong, đã bị Ngọc Bảo Oánh hung hăng cắt ngang “Bà lão ngu xuẩn! Bớt nói xen vào, bản tiểu thư không cần người quản, Trương Thiên Sư đã xem cho bản tiểu thư rồi, ta và Âu Dương công tử có duyên phu thê ba đời, nếu bà còn nói bậy nữa, bản tiêu thư liền thưởng hèo”. Nghe vậy, Hồ ma ma trầm mặc, Lý thị giận dữ nói “Tên Thiên Sư quỷ sứ gì kia mà ngươi cũng tin, hiện tại hắn đã biến mất không thấy tăm hơi rồi. Ngươi nhìn lại bộ dáng hiện giờ của mình thử xem, người không ra người, ngợm chẳng ra ngợm, nam nhân nào sẽ thích, chỉ có mình ngươi vẫn tự huyễn hoặc mình, nằm mộng giữa ban ngày mà thôi!”. Nếu sự việc tham ô quân phí bị lộ, Lý gia coi như xong, cứ cho là mình sinh được trưởng tử, nhưng không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, cũng không sống tốt mạo là nỗi đau của Ngọc Bảo Oánh, giờ nghe được Lý thị nói không lưu tình chút nào, Ngọc Bảo Oánh liền giống như mèo bị đạp đuôi, xù lông “Mẫu thân chê nữ nhi xấu xí, nữ nhi biến thành bộ dáng này chẳng phải do mẫu thân sao, nếu ban đầu mẫu thân chịu lấy tiền cứu nữ nhi thì sao nữ nhi biến thành cái dạng này, vài ngày trước lúc nhận quà tặng sao không thấy mẫu thân đối xử với nữ nhi như vậy. Hu hu.........nữ nhi cho mẫu thân biết, nếu không gả được cho Âu Dương công tử, nữ nhi liền tự tử!” Nói xong, Ngọc Bảo Oánh vừa khóc vừa chạy ra ngoài, để lại Lý thị giận đến không thở nổi. “Phu nhân, ngài phải nghĩ biện pháp đi, lão nô thấy tiểu thư Bảo Oánh bướng lên rồi, thứ cho lão nô nói rủi, lỡ như tiểu thư Bảo Oánh gây ra chuyện gì thật, rốt cuộc cũng là phu nhân khổ mà thôi!”, nói cho cùng vẫn là nhìn Ngọc Bảo Oánh lớn lên, Hồ ma không so đo những lời Ngọc Bảo Oánh vừa nói, còn nghĩ thay nàng ta. Lý thị sao lại không biết Hồ ma ma nói có lý, bóp bóp trán, cực kỳ mệt mỏi nói “Ta sao lại không biết, để ta suy ngĩ đã.” Gần tối, bị đại nha hoàn bên cạnh Lý thị mời đến Đông viện, Như Ca ngồi đợi thật lâu, mới thấy Ngọc Bảo Oánh và Lý thị được Hồ ma ma dìu đi ra. Nhìn Như Ca, Lý thị lại cảm giác lửa giận bốc lên đầu, nữ nhi mình một lòng trèo cao lại không được, gây ra trò cười, tiểu tiện nhân này lại bỗng chốc trở thành Cẩm Thân vương thế tử phi, rốt cuộc ông trời có mở to mắt không đây? Nhớ đến mục đích kêu Như Ca tới, Lý thị bày ra vẻ mặt hòa ái dễ gần cười nói “Như Ca à, hai ngày trước đích mẫu nhất thời hồ đồ mới đùa vài câu trước mặt Kim Lăng Hầu, con đừng để trong lòng. Mẫu tử con là do chính ta xin lão gia cho về Ngọc phủ, đích mẫu xem như là thật tốt với mẫu tử con, hôm nay con sắp thành Cẩm Thân vương thế tử phi, cần phải quan tâm nhiều đến tỷ muội trong nhà nha!” Như Ca nghe xong, nhíu mày nói “Ý đích mẫu là?” Hai ngày trước còn la hét muốn đánh mình một 100 trượng, giờ biết mình được ban hôn cho Cẩm Thân vương thế tử liền mặt dày chạy lại thân thiện, là do mình dễ bị bắt nạt quá sao. Lý thị trừng mắt liếc Ngọc Bảo Oánh đang nôn nóng kéo ống tay áo mình, lấy giọng kẻ cả khuyên bảo “Như Ca, làm người không thể quên gốc, ngày sao ngươi gả cho thế tử, cả đời vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết. Không thể quên tỷ muội trongnhà! Chuyện nhị tỷ ngươi chắc ngươi đã nghe, lại nói hôn sự này không thành đều là do con sói của ngươi gây họa, nếu không do nó cắn Âu Dương công tử bị thương, chọc giận Âu Dương công tử, hôn sự của hắn và Bảo Oánh đã là ván đã đóng thuyền. Giờ chuyện thành như vậy, tin chắc trong lòng ngươi cũng áy náy. Như vầy đi, ngươi bảo thế tử vào cung cầu hoàng thượng hạ một thánh chỉ ban hôn cho tỷ tỷ Bảo Oánh của ngươi và Âu Dương công tử, về sau đích mẫu sẽ đối đãi ngươi như là chính nữ.” Mặc dù biết thế này có chút kỳ quặc, nhưng Ngọc Bảo Oánh đòi sống đòi chết, tình cảnh Lý gia lại như thế, Lý thị thật không có biện pháp khác. Nha đầu chết tiệt này giờ là thế tử phi, mình hứa đối xử tốt với nó, nó phải biết nhớ ơn mà báo đáp. Hầu phủ cũng nể nó là thế tử phi mà không dám quá bạc đãi Bảo Oánh. Đã là quan hệ thông gia, chuyện Lý gia chính là chuyện của Hầu phủ, Âu Dương Thiệu còn không đứng ra giải quyết hay sao? Tương lai Bảo Oánh sinh trưởng tử, đứng vững ở Hầu phủ, hết thảy đều viên mãn! Như Ca nghe xong, tức cười nói “Đối đãi như chính nữ? Đích mẫu chẳng lẽ đang nói mớ sao? Nhị tỷ đối với Như Ca thế nào, Như Ca không cần phải nói nữa, tỷ muội như vậy, Như Ca cũng không dám muốn. Về phần thánh chỉ ban hôn, Như Ca tự thấy mình không có bản lĩnh lớn đến thế.” Hai ngày nay các cửa hiệu của Lý gia lần lượt ra đi, sợ là đã bị Âu Dương Thiệu sắp đặt hết rồi, bây giờ đã đến bước đường cùng. Hiện tại Lý thị còn mơ tưởng hão huyền gả Ngọc Bảo Oánh vào Hầu phủ, thật không biết là ngây thơ quá mức hay là ngu quá mức, không, chỉ sợ là không dám đối mặt thực tế. Về phần thân phận chính nữ gì đó, Như Ca đã sớm không thèm để ý rồi.
Con người sau khi đã chết, đặt trong mộ nằm sâu dưới đất, xác thịt rồi cũng sẽ tiêu tan, tan biến hết, không còn gì cả, chuẩn bị cho giai đoạn tái sinh kiếp đời khác, đó chính là sao Tuyệt, là sự kết thúc, ẩn giấu sâu bên trong, tan biến hết. Vì vậy mà sao Tuyệt rất ưu khi đi cùng các sát, bại tinh, có tác dụng như ẩn kín, kìm nén, hạn chế đến tận cùng khả năng bộc phát mầm họa từ chúng đồng thời cũng giảm đi, ngăn lại sự phát huy của các cát tinh. Khi đi với sao Tuyệt, đôi khi mọi thứ chỉ dừng lại ở mức suy nghĩ, toan tính, tinh thần bên trong, khó bộc lộ bản tính tốt xấu ra ngoài. Vị trí Đứng vị trí thứ 10 trong 12 sao thuộc vòng Trường Sinh theo thứ tự Trường Sinh, Mộc Dục, Quan Đới, Lâm Quan, Đế Vượng, Suy, Bệnh, Tử, Sao Mộ, Tuyệt, Thai, Dưỡng. Ngũ hành thuộc Thổ. Đặc Tính Sự tiêu diệt, bế tắc, chấm dứt, khô cạn, ngăn trở công danh. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Mệnh Người có sao Tuyệt thủ mệnh thường vô cùng kín đáo, dáng người gầy khô, kém sức sống, người thâm trầm, lầm lỳ, hay trầm ngâm, da hơi tối màu. Tính Tình Cung Mệnh có sao Tuyệt là người khôn ngoan, kín kẽ, khó đoán, đa mưu túc trí, có tay nghề đặc sắc. Người sống nội tâm, nhiều mưu kế, ít chia sẻ với mọi người xung quanh. Phúc Thọ Tai Họa Sao Tuyệt là hung tinh, chủ sự bại hoại, tiêu tán, khô cạn, làm bế tắc mọi công việc và chiết giảm phúc thọ. Khi đi cùng sát tinh, sao Tuyệt ngăn cho chúng phát tác tác họa, đôi khi chỉ còn nằm trong suy tính mà thôi, không hành động. Ý nghĩa sao tuyệt ở các cung khác Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Phụ Mẫu Giảm sức khỏe cũng như con đường sự nghiệp của cha mẹ gặp nhiều trắc trở, vất vả. Khi đi cùng một số tài tinh thì cha mẹ kiếm tiền vất vả nhưng chịu khó tích lũy của tiền để mà gây dựng gia đình. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Phúc Đức Mồ mả tổ tiên kém, không có phúc để cho đương số được hưởng, bản thân không hay được gặp may mắn, phải ly hương tổ nghiệp gây dựng lại phước đức cho chính mình. Dòng họ không được phát triển, nhiều người vất vả, nghèo đói, hay ốm đau, ít ai quan tâm tới hương khói tổ tiên, con cái không quan tâm tới cha mẹ. Sao Tuyệt gặp tuần triệt, sát bại tinh thì mổ mà ông bà tổ tiên dễ bị thất lạc, ở nơi địa thế xấu, gặp nhiều xung xạ, tối tăm , ít ai quan tâm. Người phúc mỏng, dễ yểu thọ, hay gặp tai họa bất ngờ. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Điền Trạch Gây trở ngại cho việc tạo dựng của cải, nhà cửa lâu dài. Nhà, nơi làm việc thường ở trong ngõ hẻm, đường cùng, tối tăm, vắng vẻ, ít người. Nếu hội nhiều tài tinh, cát tinh đẹp, vẫn có khả năng tạo dựng của cải nhà cửa tốt, nhưng giữ kín, tiền chôn của giấu, tài sản đứng tên người khác, không ai biết. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Quan Lộc Công danh, công việc hay bị phiền nhiễu, cản trở. Công việc dễ liên quan tới các ngành nghề yêu cầu tính bảo mật, bí mật cao, các ngành nghề gián điệp, điều tra… Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Nô Bộc Giảm số lượng cũng như chất lượng bè bạn, đồng nghiệp, người giúp việc. Có những người bạn bí mật, ngầm, không ai biết. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Thiên Di Người ra ngoài, đi xa vất vả, không thuận lợi. Sao Tuyệt thủ cung Thiên Di thể hiện người ra ngoài kín kẽ, kín đáo, lầm lì nên đôi khi là người ít ra ngoài, đi xa. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Tật Ách Sao Tuyệt ở cung Tật giảm trừ sự phát tác của bệnh tật và tai họa. Dễ có bệnh ẩn giấu bên trong, khó tìm và phát hiện, dễ bệnh âm. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Tài Bạch Ám chỉ đương số là người hay giấu tiền, có quỹ đen, không ai biết. Tuyệt ở tài cũng ám chỉ phương thức kiếm tiền không minh bạch, công khai, đồng thời cũng hạn chế, cản trở khả năng kiếm tiền của đương số. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Tử Tức Giảm số lượng con cái, có đứa chết non, cô độc hoặc bệnh tật. Đến đời con cái không tiếp nối được như cha mẹ. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Phu Thê Làm giảm sự tốt đẹp về hôn nhân, hạnh phúc. Giảm nhân duyên vợ chồng, hội nhiều sát bại tinh thì đường gia đạo kéo, dễ phải chia ly. Sao Tuyệt ở cung Phu Thê còn thể hiện người hôn phối tính cách trầm lặng, ít nó, ít chia sẻ, cảm thông, quan tâm tới mình. Ý nghĩa sao Tuyệt ở cung Huynh Đệ Giảm số lượng anh chị em. Anh chị em vất vả, khó phát đạt, là những người kín tiếng, ít chia sẻ. Tuyệt, Thiên Tướng, Đế Vượng Có anh chị em dị bào. Nếu Bào ở cung Dương thì cùng cha khác mẹ, ở cung Âm thì cùng mẹ khác cha. Ý nghĩa sao Tuyệt với các sao khác Tuyệt, Hao Xảo quyệt, tham lam, keo kiệt. Tuyệt, Tứ Không Người rất thông minh, học một biết mười. Tuyệt, Thiên Mã, Tuần, Triệt Ngựa cùng đường, bế tắc, thất bại. Tuyệt, Tướng Quân, Phục Binh Bị tai nạn về đao súng. Ý nghĩa sao Tuyệt khi vào các hạn Tuyệt, Hao Hao tán tài sản. Tuyệt, Suy, Hồng Đào, Thất Sát, Phá Quân, Tham Lang gặp Mệnh vô chính diệu thì nguy tính mạng. Tuyệt, Thiên Riêu, Hóa Kỵ Dễ đuối nước.
Tứ hoàng tử khoác ngoại bào, đi ra khỏi phòng. Tùy tùng lập tức tiến tới nghênh đón "Điện hạ." Giờ khắc này, ánh mắt Tứ hoàng tử hoàn toàn tỉnh táo, đâu còn vẻ hoang đường như ban nãy, gã trầm giọng hỏi "Thẩm Tĩnh Châu thế nào rồi?" Tùy tùng bẩm báo "Hiện tại Thẩm thế tử đang nghỉ ngơi trong sương phòng ạ." Từ hoàng tử hài lòng gật đầu, "Tất cả đã chuẩn bị ổn thỏa rồi chứ?" "Xin điện hạ yên tâm, thứ thuốc kia đủ để một con trâu lớn động dục." Tứ hoàng tử cười ha hả, gã xoa xoa khóe môi "Ta thấy lần này Thẩm Tĩnh Châu sẽ gây ra họa động trời, để xem hắn ta còn có thể bày ra bản mặt nghiêm trang với cô vương hay không." Sau đó gã lại hỏi "Đưa người đến đó chưa?" "Đưa tới rồi, ở sẵn trong phòng, điện hạ có muốn xem thử không ạ?" Tứ hoàng tử ừ một tiếng rồi đi theo tùy tùng đến sương phòng đó. Trong sương phòng, một thiếu nữ mặc áo xanh lục nằm trên giường, đệm giường trắng trong thuần khiết của Phật môn làm nổi bậc lên làn da óng ánh như tuyết của nàng, tươi non như một đóa hoa sen ngày hè. Thấy mặt nàng, Tứ hoàng tử hít sâu một hơi, giọng điệu mang theo vẻ tiếc hận "Tuyệt sắc cỡ này, lợi cho tên tiểu tử kia rồi." Tùy tùng đi theo cực kỳ biết nhìn sắc mặt nói chuyện, nên lập tức nói ngay "Nếu điện hạ thích, vậy chẳng bằng giữ nàng lại, tiểu nhân sẽ đến nữ viện đổi một người khác là được." "Không cần." Tứ hoàng tử quả quyết nói "Trong nữ viện đều là nữ quyến hậu duệ quan lớn trong triều, thân phận cao quý, dính tới rất phiền phức. Đúng rồi, mỹ nhân kia có thân phận gì, các ngươi có điều tra chưa?" "Tiểu nhân đã điều tra ạ, là Tam tiểu thư Vệ gia, tổ phụ nàng là công bộ tả thị lang, phụ thân là võ tướng, hiện đang trấn thủ Sa thành. "Thì ra là nàng." Tứ hoàng tử gật đầu, "Quả nhiên không đụng tới được, phụ hoàng cố ý trọng dụng Vệ Dân, sang năm nếu dụng binh ở phương Bắc, nói không chừng sẽ phái ông ấy thống lĩnh binh mã. Nghe nói Vệ Dân thương nữ nhi như mạng, lỡ đụng đến nàng, vậy thì không thể lôi kéo Vệ Dân nữa." Tùy tùng "Điện hạ lấy nàng làm trắc phi là được rồi, chắc hẳn Vệ gia sẽ mang ơn điện hạ." Tứ hoàng tử vẫn lắc đầu "Không được, không phải nhà nào cũng thích gả nữ nhi làm tiểu thiếp cho người ta, dù là trắc phi thì cũng như vậy thôi." Gã phất tay, quay đầu chỗ khác nhắm mắt làm ngơ, "Đưa Thẩm Tĩnh Châu qua đi, nếu có thể khiến hai nhà Thẩm Vệ đối đầu, ngược lại là chuyện tốt." "Dạ." *** Trong cơn mơ mơ màng màng, Vệ Giai Quân cảm nhận được có người sờ mó trên người mình, vỗ về nhẹ nhàng như cánh bướm, lại có lúc nặng như muốn cọ tróc da nàng. Xảy ra chuyện gì? Nàng bắt buộc mình phải mở mắt. Mắt mở to, lập tức đối diện với một đôi mắt tĩnh mịch, nàng sợ ngây người. Hai hàng lông mày đen như mực, đáy mắt âm u, mũi cao thẳng, môi khẽ nhếch, không thể nghi ngờ đây là một gương mặt cực kỳ anh tuấn, bằng không thì làm sao khiến quý nữ khắp kinh thành chạy theo sau hắn như vịt. Song, ngay tại lúc này, Vệ Giai Quân chỉ cảm thấy hồn mình suýt bị dọa bay mất. Thẩm Tĩnh Châu? Tại sao Thẩm Tĩnh Châu ở đây? Rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nàng lại ở cùng với Thẩm Tĩnh Châu? Hơn nữa, hắn còn đè trên người nàng. "Ngươi. . ." Nàng vừa há miệng, nam nhân trên người đột nhiên nhiên cúi đầu xuống, liền mạch cắn lên đôi môi anh đào mọng nước. Mùi vị ngọt ngào mềm mại truyền tới, đầu óc vốn không tỉnh táo lắm của Thẩm Tĩnh Châu hoàn toàn hóa thành bột nhão. Đã quá nhiều năm, hắn vô cùng nhớ nhung hương vị này, nhớ lắm, nhớ muốn chết. Người khát khao quá lâu, cuối cùng cũng chiếm được mỹ thực mình ao ước, đâu thể nào kiềm chế, hắn ôm lấy đầu nàng, vừa hôn vừa cắn lên cánh môi mềm mại, không ngừng mút hút, thậm chí còn đưa đầu lưỡi vào, quấn lấy lưỡi nàng. "A. . ." Cả người Vệ Giai Quân choáng váng, muốn đẩy hắn ra, thế nhưng nàng lại phát hiện toàn thân mình bủn rủn không có sức, hoàn toàn không nhấc tay nổi. Tại sao có thể như vậy? Trong kiếp trước, nàng yêu Thẩm Tĩnh Châu cả đời, vô số lần nhiệt tình dâng mình đến trước mặt hắn, có điều hết lần này đến lần khác đều bị hững hờ. Đến khi chết, hắn cũng chưa từng bước vào cửa phòng nàng, chưa từng chạm vào thân thể nàng. Bởi thế, tuy đã là người sống hai đời, song bất luận là linh hồn hay thể xác, Vệ Giai Quân vẫn là xử nữ không thể giả dối. Người nam nhân vốn chán ghét nàng đến nỗi không thèm chạm vào nàng dù chỉ một cái trong kiếp trước, đột nhiên làm loại chuyện này với nàng. "Ưm. . . Ư. . ." Buông nàng ra! Đời này nàng không muốn dây dưa với hắn nữa! Vừa khéo nam nhân trên người nàng dừng lại động tác, nàng lập tức dùng hết sức để cắn hắn, thế nhưng hắn đã nhanh tay niết cằm nàng, khiến nàng há to miệng, tiếp nhận sự xâm lấn của hắn, thậm chí còn bị ép nuốt nước bọt của hắn. Chút xíu hơi sức này của Vệ Giai Quân, làm sao đủ dùng? Vì để âm mưu trót lọt, gã tùy tùng của Tứ hoàng tử đã cho nàng uống nhuyễn cân tán. Nàng vặn vẹo, có điều chỉ khiến dục hỏa thiêu đốt trong cơ thể Thẩm Tĩnh Châu ngày càng bành trướng hơn mà thôi. Tại sao thân thể nàng lại mềm như vậy, vừa thơm vừa mịn, bồng bềnh giống như một đám mây. "Xoẹt" Vạt áo trước ngực nàng bị xé toang, đôi tiểu bạch thỏ trắng óng ánh cứ như vậy mà nhảy ra ngoài, hoảng sợ run lẩy bẩy. Thẩm Tĩnh Châu không chớp mắt nhìn thẳng vào hai luồng tuyết trắng, đúng rồi, tuy dáng người nàng mảnh khảnh yểu điệu, nhưng ngực sữa cực lớn, vừa tròn vừa trắng, hiện tại tuổi nàng còn nhỏ, chưa hoàn toàn phát triển, song lại có một loại phong tình khác, ngây thơ non nớt. Thấy Thẩm Tĩnh Châu nhìn chằm chằm vào phần ngực lõa lồ của mình, còn đưa tay sờ, Vệ Giai Quân chỉ cảm thấy tất cả khí huyết trên người mình dồn lên đầu, xấu hổ đến độ muốn nổ tung. Sao hắn lại như thế? "Thẩm Tĩnh Châu, không được." Nàng phát hiện âm thanh mình phát ra, vô cùng yếu ớt, giống như muốn từ chối lại ra vẻ mời chào. Không không không, nàng hoàn toàn không muốn như vậy. Tiếp tục dây dưa với hắn, đời này làm sao nàng có thể yên ổn gả cho người khác nữa, nàng thật sự không muốn sống một đời như kiếp trước. Tuy nhiên, Thẩm Tĩnh Châu có tai như điếc, bàn tay khẽ bóp, chính xác phủ lên một bên mật đào. Xúc cảm mềm mại truyền đến, hắn rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn. Nhưng chỉ sờ như vậy, hắn nhanh chóng cảm thấy chưa đủ, hắn bắt đầu nắn rồi lại bóp, hết kéo rồi đến véo, chơi một bên không đủ, hai tay mỗi tay một cái, khi thì nhào nặn nhũ thịt, khi thì bóp nhũ tiêm, thậm chí còn lôi kéo, khiến hai quả đào mật vừa tròn vừa trắng biến hóa muôn hình vạn trạng. "Thả ta ta, buông ra." Vệ Giai Quân dùng tay đánh hắn, nhưng tay nàng bủn rủn không có sức, chẳng khác nào gãi ngứa. Tại sao cố hết sức mà không tạo được chút khí thế nào, càng không đả động được hắn. Rốt cuộc Vệ Giai Quân cũng từ bỏ, nước mắt lăn dài trên má. Chuyện gì đây? Kiếp trước nàng đuổi theo hắn, nhưng đến cả một ánh mắt hắn cũng không muốn cho nàng, đời này hắn lại đối với nàng như thế. Thẩm Tĩnh Châu đã hoàn toàn bị dục vọng chiếm hữu, tay chơi chán rồi, hắn cúi đầu dùng miệng gặm, nhâm nhi nhũ thịt của nàng, cắn nhũ tiêm của nàng, đầu lưỡi vờn quanh đỉnh hồng mơn mởn, càng không ngừng liếm láp, đầu lưỡi thô ráp lướt qua đỉnh hồng mẫn cảm, khiến nàng run rẩy không thôi. Vệ Giai Quân cảm thấy sống lưng mình tê dại từng cơn, cả người căng thẳng, chẳng hiểu sao giữa hai chân nhộn nhạo, khát vọng lạ lẫm dâng lên trong lòng. Đợi đến khi nàng hồi phục tinh thần từ trong cơn tê dại, nhịp thở đã rối loạn, ánh mắt tan rã. Tại sao? Có chuyện gì xảy ra với nàng? Thẩm Tĩnh Châu cực kỳ thỏa mãn, hắn còn nhớ rõ, chỗ này là điểm mẫn cảm của nàng, chỉ cần âu yếm chỗ này, cả người nàng sẽ run rẩy, ôm hắn cầu hoan.
thế tử tuyệt tình